Đặc San 2006 ( Trở về trang Hải Trình )
  Bản quyền (c) Đệ Nhị Hổ Cáp * Khóa 20 SQHQ/NT  

 
Đại Hội 2006 :

Tâm tư gửi bạn
    CungVĩnhThành

Những HC2 rời đàn
    NguyễnXuânDục

Hồi ký 36 năm ra khơi
    AnhChịHuỳnhvănBảnh

Thoáng giấc mơ qua
    ChịNguyễnNgọcChâu

Bút ký đh2006
    AnhChịNguyễnPhúcVĩnhViễn

Thuyền lại bến xưa
    TônThấtCường

Cảm nghỉ về đh2006
    20 và thân hữu


Đặc San 2006 :

Trang bìa
    TrầnTuấnĐức
Giới thiệu
    CungVĩnhThành

Những chuyện kể năm xưa
    Gia đình 20

Hiệp định ngưng bắn Paris và ...
    TrầnĐìnhTriết

36 năm ra khơi
    Chị LêvănTài

Nhớ về khóa 20
    ĐặngNgọcKhảm

Hội trùng dương
    CungVĩnhThành

Nẻo đường Thi Sách
    NguyễnvănĐệ

Hội ngộ
    ViễnHuy

Hai chuyến đi
    LêvănChâu

PCE08
    NgôThiệnTánh

Ông thần râu kẽm
    LêvănThạnh

Triệu đóa hồng
    NguyễnÁnh

Vĩnh biệt Nguyễn H. Tâm
    LưuĐứcHuyến

Nhớ anh trong tù
    LêKimCúc

Nhớ em trong tù
    HuỳnhvănBảnh

Một kiếp hải hồ
    LêvănTài

Mây tháng tám
    NgôThiệnTánh

Nam vang đi dể khó về
    HuỳnhKimChiến

Biển chiều
    CungVĩnhThành

Đi tìm mẩu xương xườn thất lạc
    NguyễnvănHùng

Thu, vỏ ốc và chuyến tàu khuya
    ThânHữu

Thầm hỏi? Nổi niềm
    VõKimMai

Lá thư bâng quơ
    VõthịĐồngMinh

Lục bát biển
    NgôThiệnTánh

Kỷ niệm vui buồn trên HQ9610
    ĐặngNgọcKhảm

Tìm tự do
    LêKimCúc

Nổi trôi
    NguyễnvănVang

Bố và con
    QuỳnhChâu

Những mảnh đời cải tạo
    HuỳnhKimChiến

Chuyện đàn bà
    NguyễnvănHùng

Đêm ngồi nghe thác đổ
    NgôThiệnTánh

Trang nhà khóa 20
    LêvănChâu

Bạn tôi
    NguyễnvănChín

Vượt thoát
    NguyễnÁnh

Bàn nhảm về chử Nôm
    NguyễnvănHùng

Chúng tôi muốn sống
    NguyễnvănChín

Trang cuối
    TrầnTuấnĐức


triệu đóa hồng tặng người phụ nữ Việt Nam



(Thân tặng những bà vợ đã từng bôn ba, trăm đắng ngàn cay nuôi chồng "cải tạo")

"Cô gái Việt Nam ơi
Nếu chữ hy sinh có ở đời
Tôi muốn nạm vàng bao khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi"
(Thơ Hồ Dzếnh)

       Những người phụ nữ Việt Nam là những bông hoa, có hoa khoe sắc, có hoa khoe hương, có hoa âm thầm đơn giản, nhưng tựu trung là những bông hoa đẹp. Cái đẹp của sự kiên nhẫn, của sự dịu hiền, của sự chịu đựng, của sự đảm đang, suốt cuộc đời mình chỉ biết hai chữ: "HY SINH."
Lúc chưa lập gia đình, ở với cha mẹ thì lo trau dồi tứ đức, đỡ đần việc nhà giúp đỡ cha mẹ, phụng dưỡng cha mẹ khi cha mẹ tuổi hạc đã cao:
Mẹ già ở túp lều tranh
Sớm thăm, tối viếng cho đành lòng con.
Biết rằng một năm đi qua thì lưng cha mẹ lại còng thêm vì phải mang thêm một tuổi, cha mẹ không thể lột da sống mãi với mình:
Cây khô chưa dễ mọc chồi
Bác mẹ chưa dễ ở đời với ta
vì vậy:
Lâm râm khấn với Phật, Trời
Cầu cho cha mẹ ở đời với con
Đến khi lấy chồng, người phụ nữ Việt Nam đã tự gắn cuộc đời mình vào cuộc đời người chồng, sẵn sàng đồng hành với chồng trên bước đường gian nan, khổ cực:
Đi đâu cho thiếp đi cùng
Đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam
Trong mắt họ, chỉ có hình ảnh chồng họ cho dù chồng họ có thua kém người ta:
Xấu xa cũng thể chồng ta
Dù cho tốt đẹp cũng ra chồng người
Họ không bao giờ so sánh để thấy chồng mình là thua sút, để rồi chán chê chồng, họ luôn gìn giữ tình thương son sắt với người chồng của họ:
Chồng ta áo rách ta thương
Chồng người áo gấm xông hương mặc người
Trong cuộc sống hằng ngày, đối với bản thân họ, người phụ nữ Việt Nam rất đơn sơ, giản dị, chẳng đòi hỏi nhu cầu vật chất. Nhưng đối với chồng thì họ luôn luôn lo lắng chu toàn:
Vì chàng thiếp phải mua mâm
Những như thân thiếp bốc ngầm cũng xong
Cũng vì thương chồng nên họ cố làm lụng, không quản chi nặng nhọc, chỉ mong đỡ đần cho chồng khỏi bôn ba, vất vả để lo cuộc sống cho gia đình:
Thương chồng nên phải gắng công
Nào ai xương sắt da đồng chi đây
Cũng vì một nắng, hai sương ngày đêm vất vả nên dung nhan ngày càng tiều tụy, thân hình mất đi cái dáng thon thả, hai tay mất đi sự dịu mềm, hai má đã nám bởi gió nắng mưa sương. Sợ chồng chê bỏ nên họ phân bua:
Một ngày mấy lượt trèo non
Lấy gì mà đẹp mà giòn chàng ơi
Ngoài đức tính đảm đang, người phụ nữ Việt Nam còn đức tính trung hậu, dịu dàng. Mỗi khi chồng làm điều không phải thì họ nhỏ nhẹ khuyên can:
Anh ơi! anh ở lại nhà
Thôi đừng cờ bạc nữa mà hư thân
Tham chi những của phù vân
Lỡ ra công nợ nhiều phần xấu xa
Mỗi khi có chuyện bất đồng ý kiến làm chồng tức giận thì họ lựa lời nhỏ nhẹ nói cho chồng hạ hỏa:
Chồng giận thì vợ làm lành
Miệng cười hớn hở rằng: anh giận gì?
Thưa anh, anh giận em chi
Muốn lấy vợ bé em thì lấy cho
Bởi vì họ biết rằng:
Chồng giận thì vợ bớt lời
Cơm sôi nhỏ lửa một đời không khê
Trong cuộc sống lứa đôi có khi cũng xảy ra mâu thuẫn trong lời nói hay trong việc làm, nhưng thường thì người chồng hay "lấy thịt đè người," tỏ ra "chồng chúa vợ tôi" lấn lướt họ. Tuy đảm đang, trung hậu, dịu dàng, họ vẫn là con người, vẫn có hỉ, nộ, ái, ố, vì vậy có lúc "tức nước vỡ bờ," cải lại với chồng đôi ba câu cho hả cơn tức, thế nhưng:
Lá khô mà hay treo ngành
Giận thì nói vậy sao đành bỏ nhau
Người phụ nữ Việt Nam không những là người vợ hiền, họ còn là người dâu thảo, biết nhắc nhủ chồng, biết đâu lưng chung sức với chồng để lo cho cha mẹ chồng:
Em thời đi cấy ruộng bông
Anh đi cắt lúa để chung một nhà
Đem về phụng dưỡng mẹ cha
Muôn đời tiếng hiếu người ta còn truyền
Nếu chồng là thân học trò đang dồi mài kinh sử, họ đảm đang, lo lắng hết việc nhà, nuôi chồng ăn học để chờ khoa thi:
Em thời canh cửi trong nhà
Nuôi anh đi học đăng khoa bảng vàng
Trước là vinh hiển tổ đường
Bỏ công đèn sách lưu phương đời đời
Nếu chồng là nông dân, họ sẽ sàn khuyên nhủ:
Anh ơi cố chí canh nông
Chín phần ta cũng giữ trong tám phần
Can gì để ruộng mà ngăn
Làm ruộng lấy lúa, chăn tằm lấy tơ
Tằm có lứa, ruộng có mùa
Chăm làm trời cũng đền bù có khi
Hay nhẹ nhàng nhắc nhở chồng:
Anh về hái đậu trẩy cà
Để em đi chợ kẻo mà lỡ phiên
Chợ lỡ phiên tốn công thiệt của
Miệng tiếng người cười rõ sao nên
Lấy chồng phải gánh giang sơn
Chợ phiên còn lỡ, giang sơn còn gì?
Đối với bản thân, người phụ nữ Việt Nam rất tặn tiện, nhưng đối với chồng, họ không ngại tốn công, tốn của, lo làm mồi, mua rượu để cho chồng có giây phút hưởng thụ thoải mái với bạn bè cho cuộc đời thêm ý nghĩa:
Đốt than nướng cá cho vàng
Đem tiền mua rượu cho chồng uống chơi
Phòng khi có khách đến chơi
Cơm ăn, rượu uống cho vui lòng chồng
Vì hoàn cảnh mà chồng phải ra đi, như đi lính bảo vệ quê nhà hay buôn bán đường xa, người phụ nữ Việt Nam sẵn sàng đảm nhận trách nhiệm nuôi mẹ, nuôi con để chồng được an lòng:
Anh đi em ở lại nhà
Hai vai gánh vác mẹ già con thơ
Ngày chia tay, người vợ lưu luyến lệ rơi nhưng cũng vai gánh, tay mang hành trang của chồng để tiễn đưa chồng một quãng đường cho ấm lòng người ra đi:
Cái cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non
Em về nuôi cái cùng con
Cho anh đi trẩy nước non Cao Bằng
Người phụ nữ Việt Nam tuy chịu đựng, dịu dàng, đảm đang, đôn hậu, thủy chung, thế nhưng họ nhất quyết chỉ chấp nhận cuộc hôn nhân một vợ một chồng:
Đói lòng ăn nắm lá sung
Chồng một thì lấy, chồng chung thì đừng
Mặc dầu phải làm lụng vất vả đầu tắt mặt tối để lo cho gia đình có miếng cơm manh áo, họ vẫn cam chịu, vì biết rằng:
Có con phải khổ vì con
Có chồng phải gánh giang sơn nhà chồng
Đến khi người phụ nữ Việt Nam làm mẹ thì tình yêu thương trong tâm hồn họ càng thêm dạt dào. Tình yêu thương chồng thì sâu sắc trong tình nghĩa phu thê, tình yêu thương con cái thì dịu dàng trong tình thiêng liêng mẫu tử:
Thương ai ví bằng thương con
Nhớ ai ví bằng gái son nhớ chồng
Có chồng như "gông đeo cổ," nay có con lại mang thêm "một cái xiềng:"
Có chồng chẳng được đi đâu
Có con chẳng được đứng lâu một giờ
Ngoài "mang nặng đẻ đau", "chín tháng cưu mang, ba năm bú mớm," người mẹ chăm chút con từng li từng tí. Mẹ luôn luôn: "bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn," mẹ kiên nhẫn "miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương" để bón cho con hàng ngày, để con ăn nhiều chóng lớn. Khi nhìn thấy con:
Ba tháng biết lẫy
Bảy tháng biết bò
Chín tháng lò dò biết đi
Thì mẹ cười vui, sung sướng
Cho dù:
Có con phải khổ vì con
Có chồng phải ngậm bồ hòn đắng cay
thì người phụ nữ Việt Nam vẫn sẵn sàng chấp nhận, vui vẻ chấp nhận vì có khổ, có đắng cay mới thấy, mới biết được sự chịu đựng, sự hy sinh của họ. Có chồng, người phụ nữ Việt Nam luôn mong mỏi cái thiên chức làm mẹ, được làm mẹ để được hy sinh vì con, được chăm sóc con, được lo lắng, vỗ về con, được dạy dỗ con cho dù phải tốn nhiều thời gian, công sức; phải rơi nhiều nước mắt và sức lực ngày càng hao mòn. Bởi vì họ thấu hiểu:
Có chồng mà chẳng có con
Khác gì hoa nở trên non một mình
Họ cảm thấy hạnh phúc vì thiên chức làm mẹ của họ, mẹ là bóng mát để con che nắng, mẹ là hơi ấm để con sưởi lạnh, mẹ là thân cây vững chắc để con tựa nương mỗi khi con mệt mỏi vì cuộc đời ô trọc. Mẹ rất quan trọng trong đời con, bởi vì:
Mồ côi cha ăn cơm với cá
Mồ côi mẹ liếm lá ngoài đường
Người mẹ Việt Nam luôn cam chịu mọi phủ phàng, buồn tủi; cho dù:
Mẹ nuôi con bể hồ lai láng
Con nuôi mẹ kể tháng kể ngày
hay:
Một mẹ nuôi nổi mười con
Mười con không nuôi nổi một mẹ
thì người mẹ Việt Nam vẫn thông cảm, chấp nhận, không than thở, trách móc các con, bởi vì họ biết "nước mắt luôn luôn chảy xuống."
Người phụ nữ Việt Nam sống an phận, sống là để lo cho chồng con, khi chồng chết sớm thì họ thay chồng tiếp tục lo cho con cho cháu:
Tại gia tòng phụ
Xuất giá tòng phu
Phu tử tòng tử
Sau tháng tư đen của năm 1975, miền Nam Việt Nam đổi chủ, thì hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam càng thêm rạng ngời, càng thêm sáng chói đức hy sinh. Kể từ ngày đen tối ấy, niềm bất hạnh đến với người dân Nam Việt và cũng đến phủ trên đầu họ. Trước năm 1975, họ là vợ những sĩ quan hào hùng, là vợ những công chức cần mẫn của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, chân đi giày, tay đi dù, quen sống với cuộc sống đầy đủ, sung túc của một miền Nam trù phú, thế nhưng sau tháng tư đen, cuộc đời họ thật ê chề, vất vả. Vì miếng cơm manh áo cho cha mẹ già, cho đàn con dại, vì bới xách thăm nuôi chồng đang bị lưu đày trong các trại "cải tạo," họ đem bán lần hồi tất cả những đồ đạc trong nhà, rồi vòng vàng, quần áo để lấy đồng tiền chi dung, đến khi trong nhà, trong tủ trống rỗng, không còn gì để đem bán nữa thì họ dấn thân vào chợ đời đầy phong ba, bão táp của sự mưu mô để kiếm sống. Lúc này họ không còn nghĩ đến mình nữa, mặt mày lem luốc, tóc tai xác xơ, quần thô áo vải cũng cam lòng, miễn sao kiếm được đồng tiền. Họ sẵn sàng buôn thúng bán mẹt, lăn lộn chợ trời mặc cho nắng mưa làm nám đôi má phấn, phai tàn nhan sắc:
Cái cò lặn lội chợ khuya
Buôn thúng bán mẹt kiếm tiền nuôi con
Nuôi con lại phải nuôi chồng
Chồng đang "cải tạo" tận vùng núi non
Từ ngày tổ quốc lầm than
Chồng thân tù tội, cò nhào kiếm ăn
Khi chợ sáng, lúc chợ chiều
Da khô mặt nám cò không nản lòng
Bây giờ cần đẹp làm chi?
Con thơ thì đói, mẹ già thì đau
Chồng đang "cải tạo" rừng sâu
Cơm ăn không đủ, bệnh đau không thầy!
Thiếu chăn đắp tấm thân gầy
Mặc cho gió thổi đêm khuya lạnh lùng
Cò cần lặn lội, vẫy vùng
Chợ khuya, chợ sáng, chợ chiều kiếm ăn
Cò mình da bọc lấy xương
Dung nhan tiều tụy cũng không nản lòng
Đang khi nước mất, nhà tan
Chồng thân tù tội, mình sang sao đành!
Những người phụ nữ Việt Nam nói chung, và những người vợ có chồng đi "tập trung cải tạo" nói riêng thật đáng ca ngợi. Xin tặng triệu đóa hoa hồng tươi thắm cho những người mẹ, những người vợ Việt Nam. ..........

Kỷ niệm những lần bôn ba, vất vả đi thăm nuôi chồng ở núi Bà Rá
NguyễnÁnh