Đặc San 2006 ( Trở về trang Hải Trình )
  Bản quyền (c) Đệ Nhị Hổ Cáp * Khóa 20 SQHQ/NT  

 
Đại Hội 2006 :

Tâm tư gửi bạn
    CungVĩnhThành

Những HC2 rời đàn
    NguyễnXuânDục

Hồi ký 36 năm ra khơi
    AnhChịHuỳnhvănBảnh

Thoáng giấc mơ qua
    ChịNguyễnNgọcChâu

Bút ký đh2006
    AnhChịNguyễnPhúcVĩnhViễn

Thuyền lại bến xưa
    TônThấtCường

Cảm nghỉ về đh2006
    20 và thân hữu


Đặc San 2006 :

Trang bìa
    TrầnTuấnĐức
Giới thiệu
    CungVĩnhThành

Những chuyện kể năm xưa
    Gia đình 20

Hiệp định ngưng bắn Paris và ...
    TrầnĐìnhTriết

36 năm ra khơi
    Chị LêvănTài

Nhớ về khóa 20
    ĐặngNgọcKhảm

Hội trùng dương
    CungVĩnhThành

Nẻo đường Thi Sách
    NguyễnvănĐệ

Hội ngộ
    ViễnHuy

Hai chuyến đi
    LêvănChâu

PCE08
    NgôThiệnTánh

Ông thần râu kẽm
    LêvănThạnh

Triệu đóa hồng
    NguyễnÁnh

Vĩnh biệt Nguyễn H. Tâm
    LưuĐứcHuyến

Nhớ anh trong tù
    LêKimCúc

Nhớ em trong tù
    HuỳnhvănBảnh

Một kiếp hải hồ
    LêvănTài

Mây tháng tám
    NgôThiệnTánh

Nam vang đi dể khó về
    HuỳnhKimChiến

Biển chiều
    CungVĩnhThành

Đi tìm mẩu xương xườn thất lạc
    NguyễnvănHùng

Thu, vỏ ốc và chuyến tàu khuya
    ThânHữu

Thầm hỏi? Nổi niềm
    VõKimMai

Lá thư bâng quơ
    VõthịĐồngMinh

Lục bát biển
    NgôThiệnTánh

Kỷ niệm vui buồn trên HQ9610
    ĐặngNgọcKhảm

Tìm tự do
    LêKimCúc

Nổi trôi
    NguyễnvănVang

Bố và con
    QuỳnhChâu

Những mảnh đời cải tạo
    HuỳnhKimChiến

Chuyện đàn bà
    NguyễnvănHùng

Đêm ngồi nghe thác đổ
    NgôThiệnTánh

Trang nhà khóa 20
    LêvănChâu

Bạn tôi
    NguyễnvănChín

Vượt thoát
    NguyễnÁnh

Bàn nhảm về chử Nôm
    NguyễnvănHùng

Chúng tôi muốn sống
    NguyễnvănChín

Trang cuối
    TrầnTuấnĐức


thu, vỏ ốc và chuyến tàu khuya

       Cuộc chia tay dù có kéo dài cũng đến hồi kết thúc, còn lại một mình cô trên bến cảng vắng lặng. Con tàu khuya đang từ từ mang người ấy rời xa và xa khỏi vòng tay của người con gái nhỏ, bỏ lại sau lưng hàng phi lao rủ lá run rẩy u sầu trong gió chớm thu gờn gợn. Cô lặng nhìn những bọt sóng trắng xóa bao quanh con tàu như những đóa cúc trắng ấp ủ vấn vương cuộc tình xa cách. Trời quê hương đang vào thu nên không gian lành lạnh tinh khiết với màu biển xanh xanh biếc ngút ngàn vời vợi. Cô bé còn mãi nhìn theo con tàu giờ đã đi xa; chỉ còn một chấm nhỏ nơi chân trời. Môi cô bổng nghe mằn mặn, không biết vì sương biển hay vì những giọt lệ ngậm ngùi.
Sóng vẫn vỗ rì rào vào những phiến đá chồng chất lên nhau hỗn loạn một cách tự nhiên. Ầm!, một con sóng quật vào phiến đá cô đang ngồi, nước bă’n tung tóe lên mặt lên tóc, cô đưa tay lười biếng vuốt mặt. Nước biển hay nước mắt mằn mặn trên môi? Nước biển đưa anh xa tầm tay cô, vòng tay cô nhỏ bé quá nên không giữ được chân anh hải hồ. Nước mắt cô âm thầm quá, dịu dàng quá, chịu đựng quá nên anh không thấy đau khổ trong tim cô! Bây giờ nước biển và nước mắt hòa tan với nhau thấm vào tim nghe rát buốt nhức nhối quằn quại mất mát. Hình như trái tim cô đang vùng vẩy như muốn thoát ly ra khỏi ngục tù để nhảy xuống biển bơi theo con tàu, trên đó có người thương.
Cô cúi mặt nhìn hai bàn tay, những ngón tay thon dài trang đài nhưng không nắm vững con tim người cô yêu. Ôm mặt, cô muốn gào lên thật to … nhưng tiếng gào không thoát khỏi ra miệng cô. Cô muốn sóng ngừng đập, gió ngừng thổi, mây ngừng bay … trái đất ngừng quay để thời gian đông lạnh lại, để không gian mãi mãi là của anh và cô, mãi mãi là của tình yêu đầu đời đẹp như màu phượng hồng trong sân trường vào hạ, như màu xanh biên biếc của bầu trời vào thu, như những chiếc lá me bay bay âu yếm dịu dàng trên tóc trên tay, như nụ hôn đầu bỡ ngỡ, như những con sóng biển lăn tăn yêu thương ôm ấp bờ cát trắng mịn. Cô cô đơn chậm chạp quay về sống với những ngày chịu đựng gắng gượng đợi chờ.
Biển đối với cô là một người tình dịu dàng thỉnh thoảng lại nỗi cơn thịnh nộ. Biển ban phát tình yêu một cách bao dung hòa ái và cướp đi cũng rất lạnh lùng tàn ác. Nhưng dầu biển có ra sao, và như thế nào, cô vẫn đam mê yêu biển nồng nàn như tình yêu đầu đời sớm nở vội tàn. Con tàu trùng dương đã đưa mối tình cô ra khơi để rồi nhận chìm xuống đáy biển, mãi mãi cô không bao giờ gặp lại. Tình yêu ơi! Biển xanh ơi! Sao nở quay lưng chối từ. Cô lang thang trên cát vàng, gió vò tóc rối, gió tung tóc loạn bay. Tiếng sóng xạt xào rối loạn như nhịp tim cô. Gió vẫn trêu ghẹo, lì lợm chờn vờn trên má trên môi. Sóng vẫn đập vào bờ làm tung lên những bọt biển trắng xóa như màu tang. Một con sóng vô tâm, đùa giởn vô tình, đẩy cô bé ngã xuống loạng choạng hụt hoảng, người ấy đi rồi, đã không còn bên cô để dìu cô đi trong tiếng nhạc biển muôn trùng. Thây kệ, ướt cho ướt luôn, cô nhủ thầm và ngồi ì xuống cát như ngày xưa còn bé, vờ giận lẩy ngồi lì một đống để mẹ dổ dành. Ô kìa! Mặt trăng len lén hé rèm nhìn cô một cách lém lỉnh kiêu ngạo. Cô ngước mặt thách đố với trăng để rồi mắt cô cay cay, bóng trăng nhạt nhòa qua làn nước mỏng tạo nên những bóng hình quấn quít quen thuộc ngày xưa .....
Vào những đêm trăng sáng cuối tuần, người ấy và cô dung dăng vui đùa trên biển, ánh trăng tỏa dài xuống nước tạo thành những đóm sáng lân tinh lấp lánh chập chờn theo làn sóng. Người ấy và cô chạy đuổi loang quanh theo những đóm lân tinh dài vô tận, được sóng đưa vào bờ, rồi khi tưởng chừng đạp được những đóm sáng ấy, cô nàng sóng bởn cợt lã lơi, vội vàng giật lại đem ra tuốt ngoài xa. Rồi cứ thế họ vô tư hồn nhiên nhập vào trò chơi cút bắt với những tiếng cười sung sướng thỏa mản của hai người đang yêu nhau. Tên cô là mật ngọt là ý thơ là mây mong manh của mùa thu là làn khói xanh của những buổi chiều nắng nhạt. Người ấy thường trêu ghẹo “Tên cưng mong manh, tựa làn khói xanh, quấn quít bên anh, tim anh rộng mở, bé ơi vào nhanh”; liền theo là nụ cười hóm hỉnh trên đôi môi hồng khỏe mạnh kèm theo cái nheo mắt trẻ con tinh nghịch. Và mỗi lần nghe anh .. tụng .. như tụng kinh, cô bé khẻ châu mày cong môi nhún mủi tỏ vẻ giận hờn dù rằng cô cảm thấy xúc động thật nhiều khi nhìn ánh mắt anh lúc đó. Ánh mắt thật say đắm, thật thiết tha, thật đầm ấm. Cô biết những lời ấy thay cho hai tiếng “yêu em” thông thường. Tình yêu tăng dần với tháng ngày tung tăng trong gió biển trên cát vàng sóng trắng; với những nụ hôn ngọt ngào vụng trộm vì sợ chị Hằng bắt được; với những thì thầm trao đổi mơ ước ngày sau .....
Cây bàng trong sân trường đã mấy lần thay lá, cây phượng trong sân trường đã mấy lần thay hoa là mấy lần tình yêu vun trồng dịu dàng nồng ấm. Biển vẫn rì rào ru êm với những điệu nhạc tình cổ điển, hàng phi lao vẫn xanh um đong đưa theo gió, lá me vẫn bay rụng đầy trên con đường tình yêu của cô và anh . Những lần về phép, tình yêu quấn quít với vòng tay, nụ hôn và những vết chân có đôi in dài trên cát. Những ngày xa nhau là những bâng khuâng nhung nhớ đợi chờ với những vết chân cô đơn trong những chiều hoàng hôn lặng lẽ. Biển và con đường nhiều lá me bay đã chứng kiến tình yêu họ, trăng đã nhỏ nhiều giọt mật ngọt ngào, hàng dừa đã làm quạt ru mát tình yêu, hàng phi lao đã đệm lên những điệu nhạc du dương ca ngợi tình yêu họ. Tình yêu đang chín muồi, những tưởng không một động lực nào có thể xa cách anh và cô, những tưởng tình yêu sẽ có đoạn kết êm đềm hạnh phúc. Thế mà con tàu đã mang anh ra đi ngày xa xưa ấy, khi trời vừa chớm thu .. đã lỗi hẹn … mãi mãi không về ... Lời hứa hẹn ngày trở về hình như vẫn còn vương trong gió, vẫn còn động trên cành phi lao, vẫn còn in trên cát. Giờ đây, khi thành phố và biển vừa chuyển mình chuẩn bị đi vào thu thì cô cũng nhận được tin anh đã đi vào cuộc tình mới .. cuộc tình không có cô trong đời anh mãi mãi … …Ðể lại đêm nay, cô đứng bên này bờ biển đông, gió thổi rối tóc bồng bềnh, vọng tầm mắt nhìn ra khơi như muốn được thấy một người bên kia bờ đại dương ngàn trùng xa thăm thẳm.

Em đứng bên này bờ biển đông
Mây xám che ngang vạt nắng hồng
Nghe lòng thổn thức niềm nhung nhớ
Sóng vẫn yêu bờ anh biết không?

Em đứng chờ anh bờ biển đông
Em như thiếu phụ mãi trông chồng
Ngàn năm tượng đá còn lưu dấu
Lệ khóc cho ai khối tình trong

Em mãi chờ anh bờ biển đông
Thủy triều lên xuống nước vẫn ròng
Tình em như nước dòng lai láng
Chảy mãi bao giờ đến biển đông

Em đứng bên này bờ biển đông
Mây xám che ngang vạt nắng hồng
Hoàng hôn đã đến ôi buồn quá!
Ai biết tình em tựa biển đông!

Cô mỏi mệt thê lương dưới ánh sáng bạc màu liêu trai của những đêm trăng vừa đủ tròn nhưng chưa đủ sáng màu vằng vặc đầy mật ngọt tinh khiết, cô ngồi nhìn sóng vổ thắm thía cảnh cô đơn nhung nhớ xót xa. Biển đêm nay không xanh màu ngọc bích mà thoang thoảng màu xám đục bàng bạc bởi ánh trăng non. Cô không còn người tình, cô thẩn thờ tuyệt vọng. Cô thở dài, mình yêu nhiều quá chăng? Mình yếu đuối quá chăng? Cô nghe như mất mát thiếu thốn một cái gì … cô đưa tay vẽ vẽ trên mặt cát ướt từng vòng tròn nhỏ lớn … một chút gì cay cay tưng tức, à thì ra cô đè nén niê`m đau, đè nén tuyệt vọng cho nên ngực cô nặng nề khó thở. Cô đã cố trốn chạy khổ đau, trốn chạy thực tại, trốn chạy hình ảnh thơ mộng của những đêm trăng tròn rực sáng. Cô ngồi đây, xung quanh chỉ có tiếng sóng ì ầm của biển, tiếng sóng nghẹn ngào trong tim và sự nhung nhớ tìm kiếm đời đời. Cô van xin “sóng ơi ! hãy hát, hãy ru tôi như ngày nào anh ấy đã ru tôi”. Và rồi, cô bật khóc, khóc thật to, cô kêu gào trong tiếng sóng. Gió vò tóc mềm rối loạn, nhưng gió không đủ sức để lau khô nước mắt. Cô vẫn khóc và khóc như chưa bao giờ được khóc. Sau cùng tiếng khóc trở thành ấm ức nức nở, cô lịm dần lịm dần như một con ốc mượn hồn đang thu mình vào vỏ … gió vẫn thổi, sóng vẫn ầm ì, biển vẫn bàng bạc màu xám đục, trăng đã nghiêng nghiêng,ngoài khơi vẫn còn lấp lánh những ánh đèn của những chiếc ghe đánh cá ban đêm. Và trong cảnh trăng lặn đêm tàn, một cô ốc mượn hồn nhỏ bé nằm đơn côi trên cát vàng hoang vắng, xung quanh chỉ có tiếng sóng và mong chờ ....

Giọt nước mắt đang rơi, lặng lẽ khóc một đời
Làn môi ai khô héo, trong điệu buồn đầy vơi
Giọt nước mắt mãi rơi, rơi mãi trong cuộc đời
Con tim giờ tan nát, với tiếng lòng đơn côi

Giọt nước mắt hay mưa, xót thương cuộc tình thừa
Nửa đời người sầu muộn, khi mưa buồn lưa thưa
Giọt nước mắt đong đua, mong người có về chưa!
Bao năm rồi xa vắng, nhung nhớ đong sao vừa!

Giọt nước mắt rưng rưng, trên đôi má chẳng ngừng
Lệ tràn tim cô quạnh, thấy đời bổng dửng dưng.

Một đời ta ….. bến khuya chờ mãi bóng con tàu!


Thi-Yên
ĐS Ngàn Thông