Đặc San 2006 ( Trở về trang Hải Trình )
  Bản quyền (c) Đệ Nhị Hổ Cáp * Khóa 20 SQHQ/NT  

 
Đại Hội 2006 :

Tâm tư gửi bạn
    CungVĩnhThành

Những HC2 rời đàn
    NguyễnXuânDục

Hồi ký 36 năm ra khơi
    AnhChịHuỳnhvănBảnh

Thoáng giấc mơ qua
    ChịNguyễnNgọcChâu

Bút ký đh2006
    AnhChịNguyễnPhúcVĩnhViễn

Thuyền lại bến xưa
    TônThấtCường

Cảm nghỉ về đh2006
    20 và thân hữu


Đặc San 2006 :

Trang bìa
    TrầnTuấnĐức
Giới thiệu
    CungVĩnhThành

Những chuyện kể năm xưa
    Gia đình 20

Hiệp định ngưng bắn Paris và ...
    TrầnĐìnhTriết

36 năm ra khơi
    Chị LêvănTài

Nhớ về khóa 20
    ĐặngNgọcKhảm

Hội trùng dương
    CungVĩnhThành

Nẻo đường Thi Sách
    NguyễnvănĐệ

Hội ngộ
    ViễnHuy

Hai chuyến đi
    LêvănChâu

PCE08
    NgôThiệnTánh

Ông thần râu kẽm
    LêvănThạnh

Triệu đóa hồng
    NguyễnÁnh

Vĩnh biệt Nguyễn H. Tâm
    LưuĐứcHuyến

Nhớ anh trong tù
    LêKimCúc

Nhớ em trong tù
    HuỳnhvănBảnh

Một kiếp hải hồ
    LêvănTài

Mây tháng tám
    NgôThiệnTánh

Nam vang đi dể khó về
    HuỳnhKimChiến

Biển chiều
    CungVĩnhThành

Đi tìm mẩu xương xườn thất lạc
    NguyễnvănHùng

Thu, vỏ ốc và chuyến tàu khuya
    ThânHữu

Thầm hỏi? Nổi niềm
    VõKimMai

Lá thư bâng quơ
    VõthịĐồngMinh

Lục bát biển
    NgôThiệnTánh

Kỷ niệm vui buồn trên HQ9610
    ĐặngNgọcKhảm

Tìm tự do
    LêKimCúc

Nổi trôi
    NguyễnvănVang

Bố và con
    QuỳnhChâu

Những mảnh đời cải tạo
    HuỳnhKimChiến

Chuyện đàn bà
    NguyễnvănHùng

Đêm ngồi nghe thác đổ
    NgôThiệnTánh

Trang nhà khóa 20
    LêvănChâu

Bạn tôi
    NguyễnvănChín

Vượt thoát
    NguyễnÁnh

Bàn nhảm về chử Nôm
    NguyễnvănHùng

Chúng tôi muốn sống
    NguyễnvănChín

Trang cuối
    TrầnTuấnĐức


chuyện đàn bà



Kẻ thù ta đâu có phải là đàn bà,
giết đàn bà đi thì ta ngủ với ai.
Nhạc TCS


Ớt nào là ớt chẳng cay
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng?
       Đ ã là đàn bà thì ai mà không ghen, phải không các bạn? Người đàn bà ghen nổi tiếng và có tên trong văn học Việt nam là Hoạn thư, khi nghe tin Thúc sinh chồng mình lén lút thuê apt để hú hí với Thúy kiều, nàng liền kêu một đám du côn, đầu trâu mặt ngựa đi bắt cóc Thúy kiều về cho nàng trị tội, vì Hoạn thư là một người:
Ở ăn thì nết cũng hay hay
Nói điều ràng buộc cũng già tay
Chồng chung chẳng lẽ tôi chiều mợ
Vợ bé cho nên chị đánh mày
Đến khi phải ra tòa đại hình, nữ bị cáo Hoạn thư của chúng ta đã cung khai với nữ chánh án là Từ hải phu nhân, nhũ danh Vương thúy kiều, một cách rất ư là khôn ngoan và thành thật:
Rằng tôi chút phận đàn bà
Ghen tuông thì cũng người ta thường tình
Rồi nàng còn kể lể là khi anh Thúc nhà tôi lén lút ra tình tự với bà ở Quan âm các:
Mặt nhìn,tay chẳng chịu rời tay
Thí chủ, sư cô nghĩ cũng hay
Là vãi, là nô hay là vợ
Là chồng, là chủ, lại là thày
Tơ tình ngàn mối làm sao gỡ
Phật tổ, Quan âm cũng chạy dài
Tôi có ghen thì cũng ghen lịch sự, đâu có tạt át xít, đâu có xin tí huyết, rồi khi bà chánh án bỏ đi tôi đã “Dứt tình chẳng theo”. Nhờ tài ăn nói nên Hoạn thư đã chuyển bại thành huề, được tha trắng án, để cho người đời phải thắc mắc:
Khuyển ưng, khuyển phệ đi tù rũ
Chánh phạm sao tòa lại thả ngay?
Trời sinh ra đàn bà đa số là yếu thể xác, mềm tâm hồn, ngoại trừ một vài người như ”Thiết phu nhân” Thatcher (Iron lady) cựu thủ tướng Anh quốc, hay chị Nguyễn thị Định, thiếu tướng tư lệnh phó quân du kích của Hồ chủ tiệm vô vàn kính yêu, với mấy mụ này, chúng ta đụng vô là vỡ mặt.
Nhưng dù sao đàn bà vẫn thích được chiều chuộng, vuốt ve, nâng hứng, cũng vì thế nên mấy thằng tây đã nịnh rằng ”Chỉ nên đánh đàn bà bằng một đóa hồng khi họ làm điều sai quấy”. Nếu chúng ta cho họ vài cái bạt tai sẽ bị chê là vũ phu, không lịch sự với phái yếu.
Thế nhưng khi chúng ta có lỡ dại bắt chước Thúc Sinh, thì họ làm gì? Khóc ăn vạ ư? Không nấu cơm để chúng ta đói ư? Không share phòng ư? Đừng có hòng, được như vậy là phúc bẩy mươi đời cho chúng ta rồi, đàng này họ sẽ dùng 3 tuyệt chiêu trong Cửu âm chân kinh sau đây :
ĐÂM: Chuyện này xảy ra ở Hà nội, ( Tôi được nghe người lớn nói lại vì lúc đó chúng ta chưa có ai ra đời ). Cô Cúc là người bán thịt heo, đã nuôi anh Trường ăn học cho đến khi đậu cử nhân luật và được làm tri huyện, người ta gọi là huyện Trường, khi đã thành danh, huyện Trường bỏ cô Cúc để tìm duyên mới, thế là máu ghen nổi dậy cô Cúc đâm cho Trường vài dao chết tốt, chuyện này chính là đề tài cho vở kịch "Cô Cúc và huyện Trường".
ĐỐT: Khoảng đầu thập niên 50, tại Sài gòn đã có cô Quờn đốt chồng bằng xăng, dĩ nhiên là chết, vụ này làm cả nước xôn xao, quái kiệt Trần văn Trạch đã hát mấy câu "Đốt hay không đốt, thì cắt nó đi cho rồi". Bài hát này lâu rồi nên tôi quên mất.
THIẾN: Khoảng năm 92, có một Việt kiều Canada về Việt nam để áp dụng câu "Ta về ta tắm ao ta". Sau một thời gian ái tình rắc rối, không hòa hợp hòa giải, nên đã bị em gái quê hương thiến cho một cú, phải vào nhà thương cấp cứu, vụ này báo VC đã tường thuật đầy đủ chi tiết trong bài báo có tiêu đề "Việt kiều về thăm quê, khi ra đi còn để lại con chim".
Mới đây nhất, em gái Kim Trần nào đó ở Alaska cũng xẻo cái gạch nối của tình yêu để vất vào cầu tiêu, may nhờ cảnh sát và cứu hỏa làm việc đắc lực nên tìm lại được để cho các Hoa đà của Mỹ ráp nối, nhưng súng có bắn được không phải trông cậy vào phúc đức của anh chàng đó. Chuyện này cũng tương tự như hơn 10 năm trước ở Virginia, một em gái Mỹ cũng thiến chồng vì anh này đã "Hiếp dâm" cô.
Ở xứ này vui thật, chồng nóng máy mò vào với vợ, cô vợ không chịu mà chồng cứ lấy thịt đè người là can tội hiếp dâm. Người mình không có luật đó, và cũng không ai khai chuyện trong phòng ngủ của vợ chồng cho người khác biết, dù rằng nhiều lần các bà cứ bị cái thằng chồng ghét cay ghét đắng nó cứ húc đầu vào, hay là anh chồng đang lúc quá ngán lại bị vợ bắt trả bài.
       Q ua các chuyện trên, chúng ta phải đề cao cảnh giác, đã từng xuất thân từ "ECOLE NAVAL DE CHUTT", phải theo đúng Tôn tử binh pháp, không nên lơ là khinh địch, luôn luôn là nhà chiến thuật chiến lược sáng suốt, biết người biết ta, phòng vệ cẩn mật. Ngày cũng như đêm, lúc thức cũng như khi ngủ, cần phải triệt để tăng cường bảo vệ cho “thằng nhỏ”. Đề phòng kỹ sẽ không ân hận vì mình đã quá chủ quan tin tưởng vào sự thủy chung hay hiền dịu của người bạn "đầu gối tay ấp", đến nỗi mang vạ vì một nhát dao vung cả đời bị HOẠN.
Gọi phôn hỏi luật đồng hương
Gái cưa mất “củ” bồi thường củ chi?

Hy vọng chúng ta vẫn bảo toàn được lượng để gặp nhau ở ĐH2006. ............

Thân
NguyễnvănHùng