Đặc San 2006 ( Trở về trang Hải Trình )
  Bản quyền (c) Đệ Nhị Hổ Cáp * Khóa 20 SQHQ/NT  

 
Đại Hội 2006 :

Tâm tư gửi bạn
    CungVĩnhThành

Những HC2 rời đàn
    NguyễnXuânDục

Hồi ký 36 năm ra khơi
    AnhChịHuỳnhvănBảnh

Thoáng giấc mơ qua
    ChịNguyễnNgọcChâu

Bút ký đh2006
    AnhChịNguyễnPhúcVĩnhViễn

Thuyền lại bến xưa
    TônThấtCường

Cảm nghỉ về đh2006
    20 và thân hữu


Đặc San 2006 :

Trang bìa
    TrầnTuấnĐức
Giới thiệu
    CungVĩnhThành

Những chuyện kể năm xưa
    Gia đình 20

Hiệp định ngưng bắn Paris và ...
    TrầnĐìnhTriết

36 năm ra khơi
    Chị LêvănTài

Nhớ về khóa 20
    ĐặngNgọcKhảm

Hội trùng dương
    CungVĩnhThành

Nẻo đường Thi Sách
    NguyễnvănĐệ

Hội ngộ
    ViễnHuy

Hai chuyến đi
    LêvănChâu

PCE08
    NgôThiệnTánh

Ông thần râu kẽm
    LêvănThạnh

Triệu đóa hồng
    NguyễnÁnh

Vĩnh biệt Nguyễn H. Tâm
    LưuĐứcHuyến

Nhớ anh trong tù
    LêKimCúc

Nhớ em trong tù
    HuỳnhvănBảnh

Một kiếp hải hồ
    LêvănTài

Mây tháng tám
    NgôThiệnTánh

Nam vang đi dể khó về
    HuỳnhKimChiến

Biển chiều
    CungVĩnhThành

Đi tìm mẩu xương xườn thất lạc
    NguyễnvănHùng

Thu, vỏ ốc và chuyến tàu khuya
    ThânHữu

Thầm hỏi? Nổi niềm
    VõKimMai

Lá thư bâng quơ
    VõthịĐồngMinh

Lục bát biển
    NgôThiệnTánh

Kỷ niệm vui buồn trên HQ9610
    ĐặngNgọcKhảm

Tìm tự do
    LêKimCúc

Nổi trôi
    NguyễnvănVang

Bố và con
    QuỳnhChâu

Những mảnh đời cải tạo
    HuỳnhKimChiến

Chuyện đàn bà
    NguyễnvănHùng

Đêm ngồi nghe thác đổ
    NgôThiệnTánh

Trang nhà khóa 20
    LêvănChâu

Bạn tôi
    NguyễnvănChín

Vượt thoát
    NguyễnÁnh

Bàn nhảm về chử Nôm
    NguyễnvănHùng

Chúng tôi muốn sống
    NguyễnvănChín

Trang cuối
    TrầnTuấnĐức


lá thư bâng quơ



Từ Melbourne,
Australia
Quí mến tặng người yêu năm xưa.

Em có nghe thấy gió nói gì không?
1-4-06

       M elbourne của em đang chập chững bước vào Thu. Trời bắt đầu u ám, trời có lẽ cũng buồn với em, mình ở xa nhau quá. Hàng ngày khi xe lửa đậu bến, em vẫn đứng chần chờ ở sân ga, để xem anh có nhắn nhủ gì em qua ngọn gió nhẹ nhẹ của mùa Thu không:
“Em có nghe thấy gió nói gì không? “
Em cũng nhờ gió nhắn lại với anh:
“Anh có nghe thấy gió nói gì không? ....
Gió nói rằng ta yêu nhau” đó anh ạ ......

Trời Melbourne vẫn còn ngày mưa ngày nắng, ngày buồn ngày vui, và cũng có những ngày nắng hanh vàng. Trời Melbourne vào Thu có những cơn gió nhẹ, gió thổi vào lòng người, gió nói rằng gió sẽ không rung cây để làm cho lá vàng rơi, lá vẫn còn xanh, lá vẫn bám vào nhánh để tìm sự sống. Khi nào sự sống không còn, cũng như tình yêu đã bay đi, thì gió sẽ thay người ,thay con tim mà thay lòng đổi dạ, lá lúc đó mới đành chịu lìa cành, như người yêu đã bỏ ra đi.
       M ình quen nhau từ lúc em chỉ mới mười bốn, tuổi ấy em đã biết gì đâu, tuổi ăn chưa no, lo chưa tới, sống vô tư trong tình thương yêu của gia đình. Ngày gặp anh, em rất ngỡ ngàng, anh đến với em trong bộ quân phục màu trắng.
Anh là bạn của một trong những người anh của em, ngày xưa anh học Đại Học Khoa Học Huế, và vì bị "Động Viên" anh thi vào Trường Sĩ Quan Hải Quân Nha trang, quê em. Ôi em ngu ngơ quá, em không biết "động viên" Hải Quân là gì? đối với em "Hải Quân" là những chàng tài tử đẹp trai trong xi-nê, những chàng trai oai hùng mặc bộ đồ trắng đứng chỉ huy trên một chiếc tàu thật to, chàng rất là uy nghiêm tất cả thủy thủ phải chào, phải kính trọng.
Em cười hỏi anh: "Khi ra trường, anh cũng làm như vậy phải không?". Anh lại xoa đầu em: "Con bé mê xi-nê quá, sau này ai mà dám lấy cô".
Và rồi cứ mỗi cuối tuần anh lại đến, em cứ trông ngóng đứng ở cửa chờ anh, không hiểu tại sao, vì thói quen, vì mến anh, vì những chiếc Pâté chaud anh vẫn ghé mua ở tiệm Hưng Hoa, những chiếc Pâté chaud mới ra lò, thật nóng thật ngon: Minh này, anh may mắn quá, anh vừa đến thì bánh mới được đưa ra, em ăn đi, nhớ thổi cho nguội em nhé, không thì lại trách anh không nói trước. Em vui lắm, mừng lắm vì biết rằng "anh thương em". Em không dùng chữ "yêu" vì em còn nhỏ quá biết chữ yêu là gì.
Tuần nào không thấy anh đến, em lại sốt ruột chạy ra chạy vào. Có lẽ mẹ đã biết có cái gì đó thay đổi trong em. Nằm đêm mẹ cứ nói rằng, con nhớ học nghe chưa, đừng nghỉ bậy bạ, em thật sự cũng không hiểu mẹ muốn nói gì, nhưng thôi kệ, em là Út mà, cả nhà phải chiều theo em.
Những tuần vắng anh, phố cũng vắng đi. Nha trang có sôi động cũng nhờ những chàng trai Hải Quân, Không Quân và Đồng Đế. Tuy nhiên những chàng trong bộ quân phục trắng vẫn nổi bật, có lẽ vì em đã "yêu" anh, không chắc mến anh thì đúng hơn.
Anh xin lỗi đã để em chờ, tụi anh bị "cấm trại". Em lại hờn, anh đi cấm trại ở đâu, vui rồi quên em phải không. Cấm trại là bị phạt không được ra khỏi Quân Trường em cứ ngở rằng anh được đi "picnic". Quen lính, thương lính, yêu lính là phải biết những danh từ này nghe chưa cô bé.
Có những lúc chỉ có hai đứa ở nhà, anh lại kể cho em nghe “Tuần huấn nhục”, em không biết "huấn nhục" là gì, anh phải nói là anh "bị hành hạ"; em cười: đúng rồi, anh bị hít đất, bị phạt chạy vòng vòng, bị đứng chào cờ hàng giờ không được nhúc nhích, sáng phải dạy thật sớm ra trình diện, phải lau sàn nhà cho thật bóng, thật sạch. Anh mở to mắt đầy khâm phục, Ôi em tôi sao mà hay vậy, em xem trong xi-nê, em biết hết rồi, anh khỏi kể đi, em đã bắt đầu làm "người yêu của lính".
Sáng rồi lại đến chiều, mặt trời mọc, rồi cũng phải lặn, để có một ngày mai. Rồi cũng đến ngày anh phải ra Trường. Những lúc sau này, mỗi lần gặp em, anh cứ trầm ngâm, em vẫn vô tư nghịch phá. Trước đó một tuần, lần đầu tiên anh nói: "Minh, anh muốn nói chuyện riêng với em." Và cũng là lần đầu anh dẫn em đi ra biển, mình ngồi uống nước dừa, anh cầm tay em, xiết nhẹ ... "Em" rồi anh lại im lặng trở lại ... có lẽ anh sợ đánh mất cái ngây thơ dễ thương của em.
Ngày ra Trường anh bảo em còn nhỏ quá không được đi dự, em phải ở nhà. Lại hờn, lại dỗi, nhưng rồi cũng phải nghe lời anh. Anh đến chào gia đình, muốn thưa gì với mẹ em, nhưng rồi cuối cùng chào ra đi. Không còn anh những ngày cuối tuần em vẫn mong đợi, nhưng không biết anh đang ở đâu.
Thời gian rồi cũng phải trôi qua. Có một hôm em đã nhận điện tín : "Minh xuống Đệ Thất Hạm Đội thăm anh". Em cầm tờ giấy mà không biết anh muốn nói gì, tại sao anh không chịu nói rõ: "Tàu anh đang cập bến Cầu Đá, em xuống thăm anh" có lẽ không duyên không nợ, nên dịp gặp nhau không có, Ông Trời đã không xe duyên cho hai đứa mình.
Ngày lớn lên, em vào Tiếp Viên Hàng Không, em trên trời, anh là người biển cả, em là chim, anh là cá, chuyện mình gặp lại nhau, chắc không bao giờ xảy đến. Nhưng sao vẫn còn chữ duyên và chữ nợ.
Có một hôm đi bay về, cô bạn nhờ em chở đến "Trại Hải Quân" Bến Bạch Đằng, đường Cường Để, người yêu đang chờ cô ta. Em vừa đậu xe, mở cửa, thì từ xa có hai người mặc đồ quân phục trắng đi ra. Em cũng không để ý, tính lên xe lái về, nhưng không hiểu sao em lại đứng chờ. Em nhìn cứ ngỡ rằng mình đang mơ, anh cũng dừng lại. Anh chạy đến ôm em, xiết chặt em trong vòng tay cứng rắn của anh và anh không kềm lòng được hôn tóc em, mắt em, má em và anh đã không tự chủ được lòng mình, anh đã đặt nụ hôn đầu tiên trên môi em.
Tất cả anh em Hải Quân đang nhìn chúng mình, họ vỗ tay hoan hô thích thú. Em run lên trong vòng tay anh, người em cứ mềm nhũn đi vì thưa anh, đây là nụ hôn đầu tiên trong đời con gái của em. Em đã yêu anh, Chàng Sĩ Quan Hải Quân của em.
Em là chim trời, anh là biển cả, anh sáu tháng trên bờ, sáu tháng ra khơi; làm sao em lấy giây tình yêu cột chân anh đựợc, chim nằm trong lồng cũng tù túng, cá nằm trong rọ cũng tủi thân.
Anh hãy nhìn bầu trời xanh, áo em màu xanh, áo anh trắng xóa, mây trắng trên trời chỉ vài cụm, làm sao bao phủ cả bầu trời xanh.
       T rời Melbourne hôm nay rất đẹp, trời trong sáng, bầu trời xanh, lảng đảng có những cụm mây trắng. " Il faut deux pour voir que le ciel est bleu ".
" Em cất tiếng hát gởi vào trong gió ... đôi phút bên anh được nghe anh hát với em ..... cơn gió nào có nói giùm: em vẫn yêu anh ..... "
Tình chỉ đẹp khi còn dang dở .......

Võ thị Đồng Minh