|
ngày con thành đạt
Nhớ ngày nào các con còn nhỏ Ở Càng Long, cuộc sống thanh bần Quê nội đó, nghèo nàn cơ cực Bố lại mang cái nhãn " Ngụy quân " Bị quản thúc, lao công đắp đập Đi trình, về gởi, bọn chính quyền Thân tàn tạ, đọa đày, tủi nhục Không việc làm, sự nghiệp trắng tay Mẹ đi dạy, đồng lương chết đói Cũng ráng theo, " bán phổi " hàng ngày Để mua gạo, mua nhu yếu phẩm Cho các con " no ấm " với người Dưới chế độ Việt Nam Cộng Sản Đời người dân thiếu thốn trăm bề Nhưng bố mẹ lo bằng mọi giá Để các con sống thật vui tươi Không đói lạnh, lôi thôi, lếch thếch Như trẻ con cùng khổ quê mình Thời gian trôi, các con nhỉnh lớn Thấy ngày mai đen tối mịt mù Với lý lịch " Ngụy quân " của bố Là bức tường chận bước tương lai Sức các con làm sao leo được Chỉ đứng nhìn, dòng lệ xót xa! Vì các con, quyết tâm vượt thoát Phải đi tìm hai chữ " tự do " Dù có trả giá bằng cái chết Bố cũng đi, vượt khỏi gông cùm Tìm đất hứa cho đàn con nhỏ Sống vươn lên thỏa chí ước mong Trong cơn bão sóng gào gió động Bố vượt qua cái chết hiểm nghèo Đến đất Mỹ, cố công lao động Gởi tiền về giúp vợ giúp con Làm bảo lãnh gia đình đoàn tụ Để các con có chốn tiến thân Nơi quê nhà ngày đêm chờ đợi Mẹ sống như một nữ tu hành Không phấn son, se sua, chưng diện Chỉ âm thầm, đơn giản, đợi chờ Năm tám bảy, chính quyền Việt Cộng Ngưng chương trình đoàn tụ gia đình Vì nôn nóng các con qua sớm Để học hành theo kịp với người Mẹ liều mình dẫn con vượt thoát Mười mấy lần thất bại ê chề Ba, bốn lần mẹ con tù tội Không nản lòng, mẹ vẫn tiếp đi Dẫn ba con vượt bao nguy hiểm Có Cậu Cưng mẹ cũng đỡ lo Trời thương xót! Vào đêm giông bão Tàu mong manh chứa bảy ba người Vượt trùng dương, đang cơn giận dữ Như điên cuồng, gió thét mưa gào Từng núi sóng tiếp nhau dồn dập Hất tàu lên lại nhận xuống sâu Nước xanh đen như trong huyệt mộ Phủ con tàu chẳng thấy trời cao Đã bao phen tưởng chìm đáy biển Nhưng cuối cùng đến được giàn khoan Mẹ không ngớt tạ ơn Thánh Mẫu Đưa chúng ta tới bến tự do Năm tám chín, ngày Ni sinh nhật Mẹ con ta đến được Hoa Kỳ Gặp lại bố, bao năm xa cách Nước mắt vui lả chả tuôn tràn! Chỉ năm ngày các con nhập học Mẹ dẫn đi đến lớp, rụt rè Khác ngôn ngữ, thầy cô, bạn học Làm các con cảm thấy cô đơn Mấy tháng đầu học không theo kịp Vì chương trình toàn chữ anh văn Các con lo, cả nhà khuyến khích Phần động viên, phần giúp làm bài Rồi từ từ cũng nhờ cố gắng Các con theo kịp được chương trình Quen bè bạn, thầy cô, trường lớp Sức các con tiến mãi không ngừng Từ bỡ ngỡ rồi lên có hạn Học sinh ngoan và giỏi của trường Thầy cô khen, bạn bè nể phục Bố mẹ mừng, hai cậu cũng vui Theo thời gian các con càng lớn Việc học hành ngày một tiến lên Hết tiểu học, rồi lên trung học Đến Uconn hơn nửa đoạn đường Các con gắng dồi mài kinh sử Năm tháng dài nặng nợ bút nghiêng Mỗi năm qua, chương trình càng khó Phải cố công học tập miệt mài Rồi hôm nay danh đề bản hổ Cả ba con thành đạt nên người Đứa mỗi ngành, góp tay xây dựng Xã hội này, chốn đã cưu mang Cho chúng ta tự do dân chủ Để ơn đền nghĩa trả đáp đền Cho xứng đáng con Hồng, cháu Lạc Kỷ niệm ngày MiMi ra trường: May 08, 2004 Kiki ra trường: December 14, 2003 NiNi ra trường: May 09, 2004 Thương tặng ba con: Lê Quỳnh Châu - Lê Quang Châu - Lê Quế Châu |
|
| Mẹ Lê văn Tài |
|
|