sài gòn ba mươi năm

Kỷ niệm 30 năm là cư dân Sài gòn 1955-1985
Và 10 năm ngày Sài Gòn thất thủ


Sài Gòn ba mươi năm
Đất nuôi cây
Cây xoè tay bóng mát che người
Ba mươi năm
Anh vẫn đi về trong nắng lửa mưa rơi
Nghe trong cây thì thào lời ai hát
Đất vẫn thủy chung thì thầm khúc nhạc
Nuôi cây
Nuôi cây
Nuôi bóng mát che đời
Ba mươi năm
Cây đâm lộc, nẩy chồi
Góp từng nhánh cho tàng cây xanh mát
Ba mươi năm
Cây lớn lên
Giữa thành phố Sài Gòn chững chạc
Và khiêm cung giữa xao xác nhân tình
Khi lá cây chợt trở màu xanh
Là thức giấc lại mùa xuân con phố
Lòng ta chợt nôn nao
Nghe tim mình hớn hở
Dù sao
Dù sao
Trời vẫn cứ vào xuân
Ta bỗng thản nhiên giữa chốn vô cùng
Để lắng đọng giọt yêu đời mông lung tia nắng
Ơi những búp non xuân gợi lòng ta hơi ấm
Giữa những đổi thay cay đắng lòng người
Lá sẽ vàng đi
Rồi lá cũng sẽ rơi
Cho bốn mùa đi qua
Theo với thời gian trôi mải miết
Nhưng mỗi buổi
Gặp lại chồi non trên hàng cây đầy lộc biếc
Giữa Sài Gòn
Ai không tha thiết nôn nao
Cuộc xuân đời ai dễ quên đâu
Cho dẫu đường trần mưa bay bão nổi
Sài Gòn ơi
Dẫu có nỗi đau thương điền tang hải
Thì ngàn cây Sài Gòn vẫn phơi phới vào xuân
Cây lá Sài Gòn như thách thức cuộc xoay vần
Vẫn đâm tược
                           Ra hoa
                                                      Kết trái
Vẫn lặng lẽ khiêm cung
Nhưng vô cùng vĩ đại
Kết lá xanh thành mái che đời
Nở những bông hoa cho đẹp lòng người
Và mỗi lúc nhắc ta
Thời gian
                           Từng giây
                                                      Đang tới
Hỡi Sài Gòn thân yêu có phải
Nhớ Sài Gòn là nhớ tới rừng cây
Nhớ Sài Gòn là nhớ lá me bay
Nhớ hoa phượng, hoa dầu hoa sao xoay xoay trong gió
Nhớ trái cao su nhặt về một thuở
Vẽ linh tinh làm giả chiếc sọ người
Thoáng đó đã xa
Tuổi thơ ấu tuyệt vời
Ai ngoảnh lại không buồn vui trăn trở
Ba mươi năm,
Ta vẫn đi dưới hàng cây ngày cũ
Đã cao to che nắng lửa trên đầu
Bỗng nghe lòng lắng xuống dòng sâu
Có tươi mát nhớ thuơng
Có nóng bỏng niềm đau
Ấn vào da
Rất rõ
Ba muơi năm
Cây chắn nắng
Che mưa
Làm gió
Còn ta
Còn ta
Vẵn như thuở xa nào
Vẫn trắng đôi tay chưa biết về đâu
Dù mơ ước thì rất nhiều em ạ !
Lại thấy thương mình
Thương người vất vả
Qua bao năm bão lửa với Sài Gòn
Qua bao đổi thay tưởng vĩ đại vô cùng
Mà hạnh phúc
Vẫn mơ hồ như một mảnh trăng xuông
Treo ngược giữa vời
Lạnh lẽo
                  U buồn
                                    Thê lương
                                                               Thảm đạm
Vẫn chỉ thấy cuộc đời thêm u ám
Với bao lời hứa hẹn sớm phôi pha
Sài Gòn ơi ! cơn sóng vỗ vào bờ
Có gợi nỗi đau cho người đi xa không nhỉ
Mười năm
Bao nhiêu chuyến chia tay âm thầm lặng lẽ
Mẹ tiễn con đi dấu lệ trong lòng
Cha con
Anh em
Nghĩa nặng vợ chồng
Phút chốc chia xa theo con sóng muôn trùng
Phải sóng biển khơi hay sóng lòng ta đó
Dứt áo ra đi ai không buồn không khổ
Mà đường xa mù mịt gió mưa thôi
Mười năm trời bao tan nát nổi trôi
Bao máu lệ khóc người đi
                                    Xa xôi
                                                      Vĩnh viễn
Ai tới bến bờ xa
Ai vùi sâu đáy biển
Và còn ai tin điện vẫn mong chờ
Đau thương nào hơn những mảnh khăn sô
Chỉ lặng lẽ quấn vào lòng những đường tơ chỉ rối
Sàigòn ơi !
Lòng ta bão nổi
Thương cho ai mà biết nói cùng ai
Sài Gòn trong tim ta mang nỗi đọa đầy
Với những con người
Khóc
                  Cười
                                             Say
                                                               Tỉnh
Đã vỡ trong lòng bao toan tính
Nhìn tương lai vô định về đâu
Ba mươi năm liệu trọn vẹn cơn đau
Cho những con người tranh nhau phải trái
Ai chiến thắng
Ai anh hùng
Ai chiến bại
Chỉ thấy Sài Gòn hấp hối buồn thay
Chỉ thấy đau thương hiển hiện mỗi ngày
Trong chén gạo ta ăn
Trong miếng cơm ta nhai, ta nuốt
Trong tiếng
súng vọng về từ chiến trường Tây Nam* nhức buốt
Chiến tranh nào không tiếng khóc đâu em
Ba mươi năm
Anh lại đi dưới những bóng cây êm
Có thể nói anh vẫn còn hạnh phúc
Dù anh đã nếm đủ điều đau nhục
Năm sáu năm trời mang tù ngục trên vai
Nhưng dù thế nào anh cũng nói thực lòng thôi
Dù tủi nhục vẫn còn hơn cái chết
Chết với mình là thua đau, là hết
Với người thân là mất mát lớn vô cùng
Nên hôm nay anh cảm thấy ung dung
Được đi dưới những hàng cây
Được trải lòng ra suy nghĩ
Ơi những búp non xanh
Có thấu được lòng ta chăng nhỉ
Mà cây rung
Lá vẫy
Nhẹ thì thào
Hay là ai vừa hát khúc ca dao
Còn đọng lại một lời trầm lao xao trong gió
Rồi vang xa trong lòng người con phố
Vang trong ta nỗi nhớ bềnh bồng
Cho lòng ta ý nghĩ cứ mênh mông
Đi suốt ba mươi năm
Đủ ngọt bùi cay đắng

Sài Gòn 30-4-1985

chiến trường Tây Nam* = *chiến trường Cam pu chia


Nguyễn Đình Hoàng














Trang Mở Ðầu LVChâu Hải Hành LÐHuyến Rừng Hoang Chợt Thức NVSáng Ðể Tưởng Nhớ Những Ngày Ðã Qua NXDục Người Qua NVSáng Gái Việt Anh Thư Chị LVTài Vào Thu NVSáng Cám Ơn Người, Cám Ơn Ðời LVThạnh Gió Lộng NÐHoàng Em, Biển Cả và Anh NVSáng Hồi Ký Yểm Trợ Hoàng Sa NVSáng Mùa Phượng Vỹ NVSáng Màu Thời Gian TTTrúc Vỉnh Biệt Nguyễn Hùng Tâm NVSáng Mưa Ðêm NVSáng Chuyến Ra Khơi Ðầu Tiên TKen Thành Tài Chị LVTài Thuở Vào Ðời NVSáng Bên Kia Cuộc Ðời NKPhượng Những Ngày Bi Thương Năm Ấy NVSáng Vỉnh Biệt Một Loài Hoa NVSáng Lời Tiển Muộn NVSáng Ba Mươi Năm Tình Củ MTrang Cảnh Xa NVSáng Mừng Lục Tuần NT Khương Hữu Bá KHLộc Từ Thức & Thúy Kiều ÐTuyên Chuyện Một Tình Yêu Chị LVTài Chuyện Tình Yêu Chị LVTài Yêu Nhau Bền Lâu Chị LVTài Người Về NVSáng Thả Neo Chùm HTDân Bài Thơ Không Tên NXDục Áng Văn Ngợi Ca Người Ði Biển HTDân Giấc Mơ Biển NVSáng Bài Thơ Không Tên Chị LVTài Xuân Tha Hương ÐLThuNguyệt ngày con thành đạt Chị LVTài | sài gòn 30 năm NĐHoàng |



[ Trang Hải Trình ]