|
những ngày bi thương năm ấy Hải pháo từ Cát Lỡ bắn liên hồi Thục vào cầu Cỏ May ầm ì chận giặc Ngày hăm chín Vũng Tàu sôi máu sắt Đại bác quân thù ì ỏm bắn ra khơi Trước mũi tàu đạn giặc rót loạn lung Các chiến hạm neo xa, lù lù chờ lệnh Rối loạn, mọi người đổ xô cửa biển Thuyền bè đáo đôn ngổn ngang đi, ở Ba Mươi Tháng Tư mưa sầu nức nỡ Ai khóc cho mình, hay trời khóc quê hương? Bãi biển tang thương uất hờn héo hắt Bao nhiêu cảnh người, ruột thắt từng cơn Trên máy phóng thanh Minh Lớn đầu hàng Là tiếng dao bầu cứa ngang tấc cổ Cả trời tin yêu một lòng anh dũng Tuổi trẻ kiêu hùng dâng hiến quê cha Nay quê chẳng còn, con buông chí cả Mai con đi rồi ai giữ quê ta? |
![]() |
|
Chiều Ba Mươi chìm cơn dông tố Cả một đoàn tầu vĩnh quyết chia ly Hạm Đội chưa hề về đông như thế Không đánh quân thù, lại thãm bại ra đi Khu Trục dẫn đầu súng cao hiễn hách Tuần Dương, Hộ Tống, Dương Vận hải uy Giang Pháo, Trợ Chiến, Tuần Duyên, Tiếp Vận Cả một dũng đoàn sức mạnh ai bì Mấy chục con tàu tiến quân đau xót Quê Mẹ không còn, đuổi kẻ ra đi Mỗi ngày xa quê là một ngày lạc lỏng Mỗi bóng mặt trời là một kiếp khổ sai Mỗi tối hoàng hôn là âm tỳ tủi nhục Mỗi sóng reo đuà là mũi nhọn chởm gai Ngày Bảy tháng Năm tàu vào Phi phận Con số chiếc tàu sơn cạo, xoá tên Bao nhiêu uy danh nay thành hư ảo Khối sắt vô hồn, thây xác rỗng tênh Còi chào sĩ quan nghe cay đắng nhức Viên chức Hoa Kỳ trình Ủy Nhiệm Thơ Nhận các con tàu vừa thành vô chủ Áo biển trẻn trơ ngày mất bến bờ |
![]() |
|
Chiều gió mơ màng hàng người im phắc Đứng thẳng boong tàu cứng ngắt, chào tay Nhìn lá cờ vàng lòng đau quặn thắt Còi thổi: 'Hạ kỳ', mọi mắt đều cay Có kẻ nấc lên người kềm nước mắt Nhìn lại bạn bè hận ức bủa vây Hăm Chín Tháng Tư khăn tang ban phát Tàu có hai xuồng chung thủy đón đưa Lệnh gom quân vĩnh biệt đến giờ Không kéo thuyền lên, mà đành đoạn cắt Thủy thủ chặt giây, hồn tim se thắt Lià bỏ con thuyền dứt bến bờ thương Mồng Bảy tháng Năm ta mang đời tị nạn Từ đó sâu hằn dấu tích quê hương Cát Biển (04-02) |
|
|