|
chuyện một tình yêu
Tôi kể người nghe một chyện tình Từ thời gian trước thật dể thương Của chàng Tô Phước và nàng Chánh Gặp gở rồi yêu cả đoạn đường Ngày xưa ấy Chánh còn kẹp tóc Thường đến chơi nhà Cúc, bạn thân Hai nàng là bạn đồng tâm Cùng học một lớp, ở chung một làng Gặp gở nhau hàn huyên ríu rít Như chim non nhảy hót trong rừng Tâm hồn trong trắng vô ngần Chưa yêu, chưa nghĩ, bóng hình tình quân Anh của Cúc là chàng Tô Phước Gọi tên Hồng, mặt rậm mày hiền Dáng cao đi đứng nghiêm trang Gặp hoài nhưng chẳng để tâm đến nàng Vì chê nhỏ chỉ là cô bé Tuổi ham chơi, nhỏng nhẻo ăn quà Chàng xem nàng cũng như em Ngây thơ, ngơ ngác như nai lạc đàn Hai cô nàng mỗi khi bí Toán Nhờ chỉ dùm, Hồng mặt nghênh nghênh Giảng xong tay cốc đầu nàng Bảo: " Sao dễ vậy mà làm không ra ? " Rồi thời gian dần qua năm tháng Lấy chí trai trả nợ tang bồng Hồng vào binh chủng Hải Quân Hai năm khổ luyện quân trường Theo ý riêng chọn nghành cơ khí Mong sau nầy đem chút tài hèn Sức trai phục vụ quê hương Để cho khỏi thẹn tu mi anh hùng Năm bảy mươi khóa Hồng tốt nghiệp Vai mang lon le lói với đời Nơi làm Cát Lỡ Vũng Tàu Đường gần nên cũng thường hay về nhà Gặp mẹ cha hàn huyên tâm sự Chuyên vui buồn cuộc sống chinh nhân Anh em, bè bạn, xóm giềng Nâng ly chén tạc chén thù cùng nhau Chàng gặp lại cô nàng tên Chánh Mắt trợn tròn quá đổi ngạc nhiên Cô bé ngày xưa tóc bím Hôm nay trở thành một đóa trà mi Má hồng, da trắng môi xinh thắm Tha thướt tóc mây dáng dịu dàng Khiến Hồng ngẩn ngơ, ngơ ngẩn Con tim rung động, tình yêu dâng tràn Nhưng e ngại chàng không dám nói Chỉ âm thầm tâm sự riêng mang Đêm đêm giấc ngủ chập chờn Bóng nàng hiện rỏ khắc sâu trong lòng Rồi từ đó sáng đưa chiều đón Chia chung niềm lo lắng cùng nàng Mong nàng hiểu mối tình si Mà hòa chung nhịp con tim cùng chàng Nàng thấu hiểu tình chàng chân thật Nên sẳn sàng mở rộng cửa lòng Con đường tình ái thênh thang Không còn ôm ấp bóng nàng trong mơ Năm bảy tư tháng mười ngày đẹp Chánh và Hồng ký bản chung thân Xe hoa, tiệc cưới tưng bừng Mẹ cha rạng mặt, bạn bè chung vui Và từ đó hai người ngụp lặn Hạnh phúc tràn, bể ái nguồn ân Bên nhau thắt chặt tơ lòng Xây bao mộng đẹp cho đường tương lai Nhưng than ôi ! tháng Tư u ám Năm bảy lăm, đen tối mịt mù Cộng vào xâm chiếm miền Nam Gieo bao tang tóc, thê lương điêu tàn Theo đơn vị âm thầm di tản Chưa kịp lời từ biệt người thân Quê hương, tổ quốc lìa tan Trong lòng mang nặng mối sầu biệt ly Nơi quê nhà, Chánh lo than khóc Bóng dáng chồng bằn bặt biệt tăm Bào thai ba tháng trong lòng Càng làm cho Chánh thắt xe tâm hồn Phương trời xa Hồng đau không kém Thương vợ hiền nghìn dặm cách xa Đứa con chưa thấy mặt cha Nghĩ mà sầu héo ruột gan tơi bời Đã nhiều phen quyết tâm trở lại Với quê hương có vợ có con Sống mà xa cách núi non Lòng sao vui được, hồn sao an bình ? Nhưng bạn bè hết lời khuyên giải Ngăn cản Hồng về lại quê nhà Vì không thể sống bình yên Với loài quỷ đỏ máu tanh nhuộm đầy Sau vài năm niềm đau lắng dịu Nuôi con thơ săn sóc thay chồng Một hôm có cánh thư hồng Của chồng từ tận phương xa trở về Khi được biết tin chồng còn sống Dù còn đang cách biệt đại dương Nhưng lòng tràn ngập niềm thương Con mình vẫn còn có cha trên đời Năm tám mươi liều mình vượt biển Bồng con thơ lao chốn hiểm nguy Vì lòng nôn nóng gặp chồng Không còn nghỉ đến thân mình gian nan Thời gia dài năm năm xa cách Biết bao nhiêu nước mắt tuôn rơi Giờ trên đất khách quê người Vui mừng gặp lại một nhà đoàn viên Họ sanh thêm hai nàng công chúa Thật dễ thương, đẹp đẽ, xinh tươi Một trai, hai gái vẹn toàn Gia đình hạnh phúc, mọi người cùng vui Và hôm nay mừng ngày kỷ niệm Hai lăm năm nghỉa nặng tình sâu Họ hàng, bè bạn xa gần Đến đây họp mặt trao lời chúc nhau Chúc Hồng Chánh trăm năm hạnh phúc Sống bên nhau tóc bạc răng long Các con bảng hổ đề danh Sau nầy cháu chắt đầy nhà đông vui Tháng 10 năm 1999 Kỷ niệm 25 năm ngày thành hôn của Tô Phước Hồng và Nguyễn thị Chánh |
|
| Chị Lê văn Tài |
|
|