trang mở đầu || LVChâu lời chào mừng || CVThành lời chúc mừng || NT KHBá những HC2 lìa đàn || HC2 thương tiếc cố HC2 NVĐệ || NĐHoàng hội trùng dương || NTTánh 45 năm ra khơi || Chị NVThước CB tiền ĐH || TDTín du ngoạn hậu ĐH || Chị NVThước gã 20 || NTTánh cảm nghỉ về ĐH2015 || Chị LVTài tình chàng ý thiếp || Chị NVĐệ những ngày tháng không quên || Chị LVTài đông kinh nghĩa thục || NVĐệ nhớ thương || Chị LVTài **


tình chàng ý thiếp


Viết để nhớ về các chị HK Công, NN Trực, PN Long… và tặng các phu nhân trong gia đình Đệ Nhị Hổ Cáp thân thương, để luôn giữ vững niềm tin và sự yêu thương vào các “chàng” của mình.

    C hàng của tôi nằm dài trên giường bệnh đã hơn một tháng nay từ khi bệnh chàng trở nặng!
Chàng bị cơn bệnh chưa có thuốc trị cả hơn một năm nay, nhưng nhờ những tiến bộ về y khoa, những phương pháp và thuốc trị mới, chàng đã thấy khỏe nhiều và đã làm một chuyến viễn du về Việt Nam thăm gia đình và bạn bè hồi cuối năm vừa qua. Đầu năm nay thì thuốc uống (Tarceva) tương đối không còn hiệu nghiệm ở một vài nơi trong cơ thể nữa vì đã lờn thuốc nên chàng của mình trở bịnh nặng lại. Sau đám cưới của cu Đôn, cậu con trai lớn trong nhà, được vài bữa thì chàng phải vào nhà thương mất cả tuần lễ. Từ đó sức khỏe chàng giảm yếu dần dần. Bác sỹ đề nghị phương pháp chữa trị bằng radiation (xạ trị), và cho đến hôm nay sau ngày được điều trị bằng chất phóng xạ (radiation) thì chàng nằm liệt, nói không ra hơi, không muốn và chẳng thể ăn gì mấy. Đôi mắt tinh anh của chàng nay mệt mỏi như đôi mắt cá ươn. Chàng nằm bẹp gí trên giường. Mọi chuyện của chàng được giải quyết ngay tại giường bệnh. Chân tay chàng rã rượi. Hai cánh tay gầy guộc như hai que củi, đưa qua đưa lại trong vô thức như đang bắt “con chuốn chuồn”, ngoài sự mong muốn của chàng. Đôi chân khẳng khưu của chàng co duỗi không muốn nổi. Thuốc giảm sưng, và thuốc giảm chóng mặt lẫn thuốc chống ói mửa được dùng hàng ngày.
Mình xin tạm nghỉ đi làm để ở hẳn nhà chăm sóc cho chàng.
Được sau mấy hôm thì đôi mắt chàng đã thấy “có thần”. Chàng ngủ nhiều hơn thức nhờ thuốc an thần. Khi tỉnh chàng đã làm chủ và có thể điều kiển được đôi tay, co duỗi được đôi chân, tuy những chuyện khác thì vẫn phải tùy thuộc vào mình hay các cháu trong nhà. Hơn bốn tháng trước, chàng cũng bị đưa vào điều trị bằng radiation, không phải ba lần như hôm mới qua mà tới năm ngày lận, nhưng chàng chỉ hơi bị mết và vẫn sinh hoạt hàng ngày bình thường. Có lẽ lần này họ điều trị ba ngày liên tiếp chứ không cách khoảng một tuần hai lần như hôm trước, và lần này thì ngay ở trên não bộ.


Bà chị giỏi nấu ăn của mình và mấy cô em của chàng đã chịu khó nấu nướng và hầm những món soup ngon và bổ béo mang đến cho chàng ăn để mau lại sức, nhưng chàng chỉ ăn chút đỉnh rồi lại thiếp đi trong những giấc ngủ đầy mộng mị. Chàng kể khi tỉnh dậy là thấy cứ như đang đứng trên mỏm đá, và phía sau lưng là vực sâu đen thẳm, gió lồng lộng thổi như muốn đẩy chàng té bổ ngửa ra phía sau. Cái cảm tưởng bị té bổ ngửa ra phía vực sâu ấy nó khủng khiếp lắm. Chàng kể, chàng dạng chân “đứng tấn”, hai chân cố bấu víu lấy mỏm đá, người khòm xuống để tránh bị bọc gió, tay đưa ra phía trước để lấy thăng bằng và như mong bám víu vào một vật gì. Miệng đọc kinh “Nam mô Quán Thế Âm” khi hít hơi vào, và “Bồ Tát cứu khô cứu nạn” khi thở ra. Gió càng mạnh chàng càng đọc to hơn cho đến khi vùng thức giấc thoát khỏi cơn mê, hay được mình lay dậy khi thấy chàng miệng kêu lên ú ớ trong trạng thái hoảng loạn. Đêm khuya thanh vắng, các con đã đi ngủ cả còn mình thường ngồi canh cho chàng ngủ, nắm tay chàng, hay leo lên nằm chung và ôm lấy chàng mong cho giắc ngủ của chàng được no đầy, mình không biết làm gì hơn. Chuyện leo lên giường bịnh nằm chung này mình đã thực hiện từ những hôm chàng còn phải nằm trong nhà thương, và mấy cô y tá cũng chẳng nói gì. Từ hôm chàng yếu, mình cho “tống cổ” bộ ghế sa-lông ra khỏi nhà để lấy chỗ kê thêm một chiếc giường “nhà thương” ở dưới phòng gia đình cho chàng nằm, còn mình thì trải chăn xuống đất nằm gần kề bên để phòng khi chàng cần. Nhà mình không có phòng ngũ dưới nhà!
Thuốc bác sỹ cho chàng uống có một trong những phản ứng phụ là hệ tiêu hóa không được đều đặn, có khi bị táo bón, có khi bị tào tháo rượt. Táo bón thì đã có nước juice prune trị, còn tào tháo rượt thì lại có nước electrolyte lo. Người chàng chỉ còn da bọc xương, nên lau chùi cho chàng mỗi khi chàng đi vệ sinh xong cũng cả là một sự cẩn trọng và nhẹ nhàng, nếu không sẽ bị lở loét ở vùng kín thì rất phiền. Người bị bệnh vì nằm một chỗ nên dễ bị hôi nên cứ cách ngày thì mình và thằng cu út lại lau mình cho chàng một lần. Mình thì lo việc lau chùi, còn cháu út thì lo thay nước cho mẹ. Mình thường phải lau đi lau lại bốn hay năm lần thì mới vừa lòng. Ngay từ những ngày chàng còn phải nằm trong nhà thương, mình và các con đã dành lấy việc lau chùi cho chàng thay vì để cho những y công làm. Họ cũng vui mà mình thì đỡ lo.
Hôm nay đã được bốn tuần kể từ hôm chàng nằm liệt giường liệt chiếu sau khi đi radiation treatment về. Chàng đã ngồi dậy được và lần qua xe lăn. Chân tay chàng yếu ớt và nhũn những như con chi chi, không đủ mạnh để đỡ lấy thân hình chàng. Lúc nào không có cu út ở nhà, thì mình phải đỡ chàng qua xe. Người chàng rũ ra, đổ gục dài trên vai mình. Hai tay mình ôm chặt lấy lưng chàng, và chỉ sợ chàng té xuống lôi cả mình theo, rồi không biết phải làm sao, phải giải quyết như thế nào? Người chàng chỉ còn nặng có 100lbs, nhưng sao mà mình cảm thấy nó trĩu nặng như một qủa núi trên vai đến như thế! Chỉ có hai ba bước xoay, từ giường qua xe thế mà hai vợ chồng loay hoay mất cũng cả đến năm ba phút mới xong được. Chàng vẫn không quên cười đùa, nói đó là những bước ”sì lô” tuyệt vời nhất mà đôi ta có được lúc về già. Chàng muốn vào nhà vệ sinh để giải quyết một mình. Đó cũng là một chuyện như muốn vượt “con dốc” gần như thẳng đứng bằng xe lăn của chàng. Lại “sì lô” hai ba bước quay, và từ từ cho chàng ngồi xuống bàn cầu. Đôi chân chàng bủn rủn, run lên bần bật vì cố gắng. Hai tay chàng ôm quặp chặt lấy vai mình, mình buông tay ra khỏi lưng chàng và chống vào thùng nước phía sau lưng bồn cầu để lấy thế, và từ từ hạ người thấp xuống cho chàng ngồi vào bàn cầu. Mình làm nhiều việc dọn dẹp trong gia đình, nhưng không quen khuân vác nặng, cho nên đỡ chàng ngồi xuống cũng là cả một việc qúa sức cho mình. Đôi chân mình cũng thấy rã rượi.
Chàng có rất nhiều bạn bè và bà con.
Từ hôm nghe tin chàng bịnh nặng lại, bạn bè và bà con ghé thăm rất đông, nhiều người ở xa đến làm chàng rất phấn chấn và vui. Tinh thần chàng lên cao như con diều bay trong gió. Lại chuyện trò rổn rảng. Lại mày mày tao tao nhắc lại những kỷ niệm xưa. Nay chàng ít tính đến chuyện tương lai xa đi thăm nơi này nơi kia nữa, mà chỉ nghĩ đến chuyện ngày mai sẽ làm gì… Các cháu của mình và của chàng rất thương chàng. Chúng thường tụ tập ở nhà mình vào buổi chiều để thăm viếng và vui đùa ngoài sân sau. Mình phải hạn chế bớt việc này để chàng đỡ mệt. Các cháu ở xa cũng thường ghé thăm khi có dịp hay lấy vacation ở San Diego để luôn tiện việc thăm chàng.
Đã hơn năm tuần rồi kể từ ngày chàng đi xạ trị về, sức khỏe chàng tiến bộ vượt mực, chàng đã loay hoay leo qua xe lăn lấy một mỉnh, rồi tấp tểnh chống nạng đi lòng vòng trong nhà. Chàng đã đi ra ngoài ăn tiệm với mấy người bạn từ xa đến. Chàng đã chống nạng leo lên lầu với sự trợ giúp của cu út để tắm rửa. Sau hơn mười phút hì hục leo lên được đến nơi, chàng ví von việc này như chuyện leo lên tận đỉnh Phăng Xi Păng ở Sa pa. Thờì gian giảm dần cho những lần leo lên lầu kế tiếp. Chàng đang “cai nghiện” để giảm liều lượng thuốc an thần và steroid cho đến hôm nay thì dứt hẳn. Chàng có vẻ xuống tinh thần, ít cười đùa, ít hoạt động, hay nằm dài trên giường thẫn thờ. Đầu chàng hâm hấp nóng, mình lấy khăn ướt chườm lên trán chàng. Chàng biếng ăn hẳn, và đêm lại mất ngủ. Những cơn ngủ của chàng chập chờn ngắn ngủi cả ngày lẫn đêm!
Tình trạng biếng ăn và mất ngủ của chàng cũng kéo dài đến cả tuần. Nay thì chàng đã ăn được, ngủ được, và chàng của mình lại còn “tấp tểnh” bàn chuyện đi họp mặt bạn bè ở Houston vào mùa Xuân năm tới. Mấy chàng thì chỉ có thế thôi, khỏe lại được một chút là lại nghĩ đến chuyện đi xum họp với bạn với bè! Từ ngày cất bước theo chàng, thiếp đã nguyện lấy niềm vui của chàng làm “thêm” niềm vui của mình.

Viết theo sự khuyến khích của chị Thanh Nhàn, phu nhân HC2 Lưu An Huê (CAN), nhân dịp khi anh chị ghé thăm.


Phạm Thị Tuyết Mai
(Hiền thê Cố HC2 Nguyễn Văn Đệ.)


Chị Mai thân mến,
Lời nào cũng không đủ! Thì biết làm sao để chia xẻ nỗi đau này đây?!
Đọc ""tình chàng ý thiếp" mà nước mắt nhạt nhoà. Cám ơn chị đã ghi lại những kinh nghiệm cá nhân hiếm hoi, với bao nghĩa tình, cảm xúc!
Thương nhớ người bạn hiền hoà đã giã từ gia đình, bè bạn... mà đi, sau những phấn đấu gian nan và can đảm trong tinh thần lạc quan cố hữu.
Quang-đờn-cò ở Bắc Cali không định về dự ĐHHQ 26 khoá, nhưng đã quyết định xuống tiễn đưa người bạn thân đi về Cõi-Vô-Ưu, không còn màng đến những ô trọc của đời...
Quang nói: có bốn thằng bạn gần gũi hay đi chơi với nhau, bây giờ Trần Kim Hoàng, Nguyễn Văn Đệ đều "đi xa" chỉ còn lại tui với ông!
Thì trước sau mình cũng theo bạn thôi, một khi đã trả xong xuôi ân, nợ...
Nguyên cầu bạn mình vào Cõi-Thảnh-Thơi như chàng vẫn từng thong dong trong cõi hồng trần!
Mong chị giữ gìn sức khoẻ để cùng các cháu vượt qua thử thách khó khăn này.

Mai Tất Đắc

Chị Mai thân mến,
Thật cảm động đến rơi nước mắt khi xem bài" Tình Chàng Ý Thiếp",và cũng rất cảm phục việc luôn giữ niềm tin và sự thương yêu của chị đối với anh.
Thành kính chia buồn cùng chị Mai và các cháu,nguyện cho linh hồn anh được về chốn vĩnh hằng với nước Chúa.

Thủy Khúc.

Đã xem qua baì "Tình Chàng Ý Thiếp" của Chị Đệ
Bài viêt thật cảm động, đã làm mình rơi nuớc mắt.
Thành kính chia buồn cùng Chị Đệ và tang quyến.
Nguyện xin Chúa nhân từ đưa linh hồn Augustino về cùng Chúa trên nuớc Trời.
Xin phép Chị Đệ, mình đưa baì cuả Chị lên FB

Tigon Le/ ĐDVy

Cảm tác từ "Tình chàng ý thiếp" của phu nhân HC2 Nguyễn Văn Đệ, chị Phạm thị Tuyết Mai.

Tưởng chừng bạn vẫn đâu đây
Nụ cười tiếng nói tràn đầy không gian
Ra đi chập choạng mơ màng
Hố sâu vực thẳm ngỡ ngàng dáng ai
Cạnh kề một đoá Tuyết Mai
Hoa thơm hay nụ trang đài hiền thê
Đớn đau nhưng được vỗ về
Trong tâm thức vẫn mõi mê mặn nồng
Còn đây nghĩa vợ tình chồng
Ốm đau bệnh hoạn nhưng lòng thảnh thơi
Bên ngoài điểm hạt sương rơi
"Tình chàng ý thiếp" trên đời mấy ai!
Yêu thương tháng rộng năm dài
A Di Đà Phật thiện tai hồng trần
Quan Âm cứu khổ nhục thân
Bồ tát cứu nạn vượt phần thiên tiên
Chấp tay khấn nguyện thề nguyền
Tai qua nạn khỏi về miền thức mây
Tình yêu hạnh phúc xum vầy
Bến mê lìa khỏi phương Tây toạ thiền
Mừng vui đạo đạt thiên duyên
Từ đây hạnh phúc thần tiên trên đời!


NTTánh
052315






( Trở về đầu trang )


[ Trang Hải Trình ]