Đại Hội 2009     trang đầu * LVChâu   lời mở đầu * CVThành   những hổ cáp 2 lìa đàn * NXDục   họp mặt hổ cáp * GĐNội   40 năm đệ nhị hổ cáp * NĐHoàng   hội ngộ lần đầu * LVLai   dư âm đại hội * NÁnh   người phụ nữ với chiếc quần 200 năm đi mượn * NĐHoàng   cảm nghĩ về đại hội 2009 * 20
Đặc San 2009     trang bìa * TTĐức   nội dung * BBT   tâm thư * BBT   lời nói đầu * BBT   điệp khúc tình yêu * NaNa & TigônHồng   những chuyện kể năm xưa *20   thơ quân trường *NTTánh   mỹ quốc định cư, hành trình kí sự *NĐHoàng   hổ cáp tự truyện *HKC   cho anh cung đàn đã lỡ *NTTánh   miếng cơm thừa *NVChín   xuân trên phố *NTTánh   hq615 *PNLong   tù không án *VHLý   tù quản chế *VHLý   chuyến tàu định mệnh *HKChiến   quả mơ *TKen   em về với mộng đêm nay *ThưKhanh   lịch sử các chiến hạm và chiến đỉnh HQ/VNCH*HKChiến   di tản bất như ý *VHLý   những đoạn thơ rời *CVThành   mãng đời tỵ nạn *NHHãi   thơ quân trường *NTTánh   hải hành *CVThành   những người bạn VTT và một thời để nhớ *NXDục   bài hát tình tang *ĐNViêm   bạn tôi *NVChín   một thoáng quê nhà gợi nhớ *CVThành   bóng rợp sân trường cánh hải âu *NĐHoàng   một linh hồn giữa biển khơi *NTTánh   tàn thu *NÁnh   buổi lễ vượt xích đạo *DTTùng   một chuyến hải hành đêm *NTTánh   mười hai con giáp, mười hai chòm sao *LVChâu   chén canh rau muống *NVChín   ngày xuân năm ấy *HKChiến   ý thiếp cùng tình chàng hổ cáp *ChịNVThước   tâm tình *ĐDVy   những ngày tháng không quên *NÁnh   tiếng gọi từ vũng lầy * NXDục   lời tạm biệt *NVĐệ   trang cuối * TTĐức



mỹ quốc định cư, hành trình kí sự

- Thân tặng bè bạn đã trở thành một phần cuộc sống của người viết.
- Riêng tặng các Hổ Cáp 2 và phu nhân.
- Tặng những người thân yêu trong gia đình và con gái ở xa.


Bạn nghe tin đi Mỹ
Đều tròn mắt “Ô hay!”
Người ta về nườm nượp
Mày thì lại sang Tây (1)
Có ngược chiều không hả?
Hoàng ơi là Hoàng ơi!
Đất Mỹ cho tuổi trẻ
Mày thì hơn sáu mươi
Lao động không còn sức
Đầu óc chẳng bằng ai
Net cũng còn lóng ngóng
Di động chưa từng xài
Làm dân Đại Cường Quốc
Mà như thằng trời ơi!

Cũng có thằng an ủi.
Mày thì nước mẹ gì.
Nhưng được hai đứa nhỏ
Thôi cứ liều mà đi.
Còn con bé ở lại?
Đâu có gì mà lo
Sang rồi bảo lãnh tiếp
Năm năm, Một giấc mơ!
Mà nếu chẳng đi được
Thì cũng tốt mà thôi
Coi như nó giữ chỗ
Cho mày có đường lui.
Nước mình thì mình ở
Nào sợ ai ngán ai,
Ta học kiểu “các bác”
Đi vẫn “cắm” lại người .....
Càng nghe càng phát mệt
Lỗ tai cũng lùng bùng.
Con đường mở trước mặt
Mọi việc rối bòng bong
Thương con gái ở lại
Cứ thấy nhói trong lòng.
Chân tay như ... đi mượn
Chẳng việc gì lo xong!
Con gái thì an ủi
Bố lo gì bố ơi
Bạn con chúng đều bảo
Mày sướng nhất trên đời
Được du học tại chỗ
Chẳng lạ cảnh lạ người
So với du học thật
Nào đã ai hơn ai?
Thì cứ cho như thế
Nhưng sao khỏi bùi ngùi
Tình cảm Việt Nam Quốc (2)
Là thế đó con ơi!

Nói thì nghe ngon lắm
Mà ra tới phi trường
Con cứ (khóc) sùi sụt khóc
Cho bố quặn lòng thương.
Các bạn bố đều bảo:
“Cứ vui lên đi con,
Địa cầu giờ nhỏ lắm.
Chỉ một giây nhấc phone.”
Bạn nhắc lời hay quá,
Địa cầu mái nhà chung
Ở chốn nào cũng vậy
Chỉ vài giờ đằng không
Là đã vui sum họp
Là đã chuốc rượu mừng
Xa gì Mỹ với Việt
Sá gì Tây với Đông
Thôi đừng suy nghĩ nữa
Tên đã (d)rời dây cung
Dù sao thì hãy nhớ,
Phải cố mà.. ung dung,
Và hiên ngang từ giã
Bạn bè cùng người thân.
Thôi mọi người ở lại,
Ta vào cuộc xoay vần

Rồi đằng vân giá vũ (3)
Vài giờ đến Hồng–Kông
Nước người tiến bộ quá!
Phi trường rộng mênh mông
Phi cơ nhiều như lá
Nhìn thấy đắng trong lòng
Nước mình như thùng rỗng
Kêu vang xóm vang đồng
Sao mà buồn mà tủi
Trời đất biết hay không
Có tỉnh mau cơn mộng
Hỡi nòi giống Tiên-Rồng
Cứ sai rồi sửa mãi
Sửa bao giờ cho xong
Chuyện nước non mà cứ
Như anh chàng chơi ngông
Lỡ xẩy chân một bước
Lùi trăm năm như không!
Ta cũng vừa chợp mắt,
Đã ba ba năm ròng
Cơ hội đừng để vuột
Để vuột là hư không
Giờ ra ngoài mới biết
Vốn Anh văn ăn đong (4)
Tìm Gate cũng đủ mệt
Nói chi chuyện viễn vông
Ta bây giờ chẳng khác
Chuyện ngàn xưa Tề Thiên
Cân đẩu vân một phát
Từ Đông tới Tây thiên

Phi cơ chạm bánh LAX
Mới hai giờ không năm
Ngước nhìn lên bảng lịch
Tháng Tư ngày hai lăm
Mỹ Việt cũng thật lạ
Cách nhau cái ao chung (5)
Sáng chiều tuy có khác
Phân biệt thành Tây-Đông
Bay nửa vòng trái đất
Vẫn một ngày âm dương
Ngước nhìn lên vô tận
Vẫn một trời một trăng
Soi mình trong đáy nước
Còn nguyên nỗi đau chung
Nhân quyền và dân chủ
Sao còn quá mông lung
Năm triệu người đã chết (6)
Liệu có ích gì không
Bức tường đen nước Mỹ (7)
Còn khoảng tối sau lưng
Năm triệu hồn dân Việt
Dù là oan hay ưng
Có chốn về không nhỉ?
Hỏi mà buồn rưng rưng
Cơn gió lạnh đất mới
Thổi buốt lòng tha phương
Còn vẩn vơ suy nghĩ
Đã tới cổng an ninh

Nhân viên tưởng mình giỏi
Xổ từng tràng liên thanh
Như súng thù bắn vãi
Thuở đang còn chiến tranh
Tai như vịt nghe sấm
Ngờ ... chẳng phải tiếng Anh
Người nhân viên gõ bút
Ánh mắt nhìn đăm đăm
Xếp hồ sơ rồi hỏi
“Mọi người ... No Anh văn?”
Mời theo sang cửa khác
Chuyển nhân viên Việt Nam
Bụng mừng tim đánh trống
A! đồng hương đây rồi
Miệng trơn như xối mỡ
Khai mau để về thôi
Giọng cô bé thật chậm
“Xin đừng nói quá mau
Và xin nói thật chậm
Cháu không hiểu kịp đâu!”
Ồ mình ngơ ngẩn thật
Cô bé là Việt kiều
Mình Việt Nam...”bản gốc”
Dễ gì hiểu hết nhau
Cô bé lại nhiều việc
Chắc là phải đợi lâu
Tiếng Anh mình chẳng hiễu,
Tiếng Việt người không thông!
Thôi thì đành chịu vậy
Chờ lâu ắt phải xong
Nhưng cũng là lâu quá
Mình người ra cuối cùng
Ra đến cổng phi trường
Bạn bè cùng người thân
Đã tưởng rằng đi lạc
Lúc quá cảnh Hồng Kông
Anh chắc cũng nghẹn ngào,
Thời gian chờ quá lâu
Đã mười hai năm chẵn,
Chẵn cả những lo âu.
Mười hai năm chờ đợi,
Có ít ỏi gì đâu!

Bạn tay bắt mặt mừng
Mày chắc ra cuối cùng ...?
Chờ lâu cũng sốt ruột
Không hiểu mày ra răng?
Nắm tay bạn bồi hồi
Xuân, Thành, Vũ, Tín ơi,
Ba ba năm có phải
Vẫn một giây đất trời
Tình bạn vẫn xanh ngát
Chỉ tóc là bạc thôi!
Giọng cười thì rất trẻ
Như chưa từng sáu mươi
Hào khí nào thuở trước,
Vẫn đầy trong nụ cười
Đầy biển sông kình ngạc
Gọi chí trai ra khơi
Vẫn mũ sụp che mắt
Để ngước mặt “kên” đời
Sao mà thương mà nhớ
Một thuở nào ... xa xôi
Đất người đang lạnh giá
Mà ấm áp lòng trai
Tay bạn truyền tia lửa
Cháy niềm tin trong tôi...

Những ngày đầu mới đến
Gặp rất nhiều bạn bè
Những tháng xưa ngày cũ
Cùng lũ lượt theo về
Chuyện xưa như trái đất
Trong xó xỉnh cuộc đời
Cũng lôi ra bằng hết
Thắp sáng trong niềm vui
Nhiều bạn qua điện thoại
Nói chuyện vài giờ liền
Gặp nhau mừng rỡ quá
Quên cả việc tốn tiền
Người thăm - người chỉ vẽ
Những gian nan bước đầu
“Ai cũng như thế cả,
Tốt nhất đừng lo âu
Mày đúng là ... trâu trắng...**!
Đến Mỹ kinh tế down
Mà lần này down nặng
Vì thêm khủng hoảng dầu
Mất mùa là cái chắc
Nhưng đói ... cũng còn lâu
Nên cũng đừng hốt hoảng
Nghỉ đã, rồi tính sau.”

Một tuần vừa hồi sức
Các bạn Nam Cali
Mở tiệc mừng chào đón,
Người ở lại Charlie (8)
Bạn thương mình ở lại,
Một thời gian quá lâu
Nên gọi đùa làm vậy
Nghe gờn gợn nỗi đau

Chiến tranh cơn ác mộng
Đặc quánh trái tim sầu
Còn quẩn quanh đâu đó
Có dịp lại tuôn trào
Thương những Nguyễn Đình Bảo
Chết giữa cuộc binh đao
Thương cá kình Nhật Tảo (9)
Chìm giữa sóng ba đào
Thương bao người trẻ tuổi
Xương bọc da ngựa câu
Công dã tràng xe cát
Hồn tử sỹ về đâu?
Thương những người tàn phế
Vì đạn bom ngày nào
Giờ lê thân khắp ngõ
Lời xin ăn nghẹn ngào
Thương những mồ vô chủ
Nằm lại nghĩa trang sầu
Ai đang tay đập phá
Vết nhơ để ngàn sau (10)
Thương bao ngươì ở lại
Giữa quê hương thay màu
Thân hằn bao nỗi nhục
Mang ”ngụy“ danh đớn đau
Ai là chân, là ngụy (11)
Gây xương trắng máu đào,
Thì quan tòa lịch sử Đã phán xét xong đâu
Mà mỗi ngày xa xả
Đem ra xỉa xói nhau
Màn kịch sao dàì quá
Còn dài đến bao lâu
Những anh hùng khờ daị
Sao không tỉnh ngộ mau
Chuyện xưa Tư Mã Ý (12)
Đối Khổng Minh mưu cao
Vẫn cười thầm đắc ý
Anh hùng ... kẻ chết sau
Anh hùng sau chiến trận
Chẳng vinh quang lắm đâu
Trước năm triệu người chết
Và triệu triệu nỗi đau
Nếu suy nghĩ được như thế
Ta sẽ bớt ồn ào

Thôi đừng buồn chi nữa
Nào nâng chén mừng nhau
Ta, những người sống sót
Cuộc chiến kinh địa cầu
Hạnh phúc nào hơn thế
Các anh chị thân yêu!
Xin một ly để lại
Như một lời kinh cầu
Những linh hồn Mỹ Việt
Đã sống chết bên nhau
(Nhà Mỹ toàn trải thảm
Biết tưới rượu vào đâu) (13)
Ly thứ ba chúc phúc
Hôm nay và mai sau
Cuộc đời là dâu bể
Ta ra khơi bể dâu
Bể dâu còn dậy sóng
Mà ta đã bạc đầu

Nào cạn thêm ly nữa
Cả nỗi mừng, nỗi đau
Quý phu nhân Hổ Cáp
Cùng nhắp môi đi nào
Đất Mỹ này lạ lẫm
Ông say bà lái tàu
Cũng nhờ cái ticket
Bà chẳng dám say đâu
Bà thay quyền hạm trưởng
Lái an toàn đêm thâu
Ta cứ việc say khướt
Có bà xã bao sau
Jăngo ... thì ở lại (14)
Như chàng Cảnh ... nhái bầu
Mai về ... vợ đánh ... mắng!!!
Mông trước ... đầu vào sau
Ta đã là dân Mỹ
Nhường vợ có sao đâu
Con tàu chạy có tốt
Là nhờ bả đỡ đầu
Đập champagne hạ thủy
Cho lắc lư đời nhau
Bà lên làm hạm trưởng
Ta bớt gánh lo âu
Lũ chúng ta sướng nhất
Trong đám người địa cầu
Làm thêm vài ly nữa
Mặc kệ sóng bể dâu
Cho tình bạn xanh mãi
Chẳng bao giờ bạc đầu.

Đoạn kết viết xong 20 tháng 07 năm 2008

nguyễn đình hoàng







































Chú thích:
(1) Sang Tây: Nước Mỹ ở Tây bán cầu
(2) Đại Nam Quốc: Mượn chữ trong cụm từ Đại Nam Quốc Âm Vị Tự tên cuốn tự điển do Huỳnh Tịnh Của biên soạn.
(3) Đằng vân giá vũ: Bay theo mây ngồi trên mưa
(4) Ăn đong: Gạo ăn mua từng bữa
(5) Ao chung: Biển Thái Bình Dương giữa Mỳ và Việt Nam
(6) Năm triệu người đã chết: Cuộc chiến Việt Nam theo nhiều thống kê đã cướp đi sinh mạng 5 triệu người chưa kể khoảng nửa triệu thuyền nhân bỏ mình trên biển. Cũng có nhiều thống kê ước tính khoảng hơn ba triệu người. Về phía nhà nươc Việt Nam thì chưa bao giờ đưa ra bất cứ một thống kê chính thức nào. Người ta chì biét cách đây gần chục năm qua báo chí, số hàì cốt các cán binh đã quy tâp được (tập trunng về nghĩa trang được) là gần 1 triệu rưỡi. Đó là chưa kể đến số thương vong của Quân Đội Miền Nam và dân thường của cả hai miền Nam-Bắc.
(7) Bức tường đen ... khoảng tối sau lưng: Tổng Thống Hoa Kỳ Bill Clinton, trong diễn văn đọc tại đại học Tổng Hợp Hà Nội nhân chuyến viếng thăm Việt Nam ngày 17 tháng 12 năm 2000 có đoạn đại ý: “Ở bên Mỹ có một bức tường đen ghi tên 58000 chiến binh Mỹ hy sinh trên chiến trường Việt Nam. Tôi nghĩ đến 3 triệu linh hồn người Việt Nam bên kia bức tường đen của cả hai miền Nam Bắc đã dũng cảm chiến đấu cho một nước Việt Nam đang tiến dần đến tự do dân chủ hiện nay.“
(8) Charlie: Căn cứ hỏa lực mang mẫu tự C thường được đọc là Charlie trong liên lạc âm thoại, nơi cố Đại Tá Nhảy Dù Nguyễn Đình Bảo trúng đạn pháo quân đội Bắc Viêt và đã hi sinh.
(9) Cá Kình Nhật Tảo: Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ-10 chìm trong cuộc thủy chiến với Hải Quân Trung Cộng tại quần đảo Hoàng Sa. Hải quân Thiếu Tá Ngụy Văn Thà chết theo chiến hạm, hạm phó Nguyễn Thành Trí cùng 24 chiến sĩ khác hy sinh và 28 chiến sĩ mất tích. Ngoài ra các chiến hạm khác có 3 chiến sĩ hy sinh, 01 bị thương, 02 nhân viên người nhái chết trên đảo, 28 quân nhân Hải–quân, Lục quân và Địa phương quân bị bắt làm tù binh.
(Can tường trong chiến bại.Tác giả Phó đô đố Hồ-văn Kỳ-Thoại)
(10)Thương những người ... vết nhơ để ngàn sau: Sau 30-4-1975 tất cả các nghĩa trang của quân đội miền Nam Việt Nam đều bị triệt phá. Cho đến cuối năm 2007 thì chính quyền Cộng Sản Việt Nam mới có quyết định “dân sự hoá” nghĩa trang quân đội Biên Hoà, giao cho tỉnh Biên Hoà quản lý. Đó cũng chỉ là một cách làm mất hoàn toàn tăm tích nghĩa trang mang tính di tích của cuộc nội chiến.
(11) Chân Ngụy: thật và giả.
(12) Chuyện xưa Tư Mã Ý: Tư Mã Ý sau nhiều lần bị Khổng Minh đuổi chạy thất điên bát đảo, biết nếu Khổng Minh còn sống, mình không có hi vọng thắng được. Một lần Tư Mã Ý bắt được một tên quân Thục, y muốn biết Khổng Minh sinh sống và làm việc ra sao, tên quân ấy trả lời: “Thừa Tướng ngày quên ăn đêm quên ngủ lo lắng mọi việc chiến trận binh lương, cả đến việc triều chính trong ngoài, gần như không có thì giờ nghỉ ngơi.” Tư Mã Ý đắc ý cười thầm trong bụng:”Vậy là Khổng Minh sẽ chết trước ta, và ta sẽ thắng.”
(13) Tưới rượu: Phong tục Việt Nam khi đốt vàng mã thường tưới rượu để mời người chết. Về sau những người uống rượu nhất là ở phía Nam đều rót một ly rượu xuống đất trước bữa tiệc gọi là “mời những anh em khuất mặt”
(14) Jango: anh hùng đơn độc trong phim cao bồi Mỹ.
Chàng Cảnh nhái bầu: Nguyễn Minh Cảnh, sĩ quan người nhái, Hải Quân Việt Nam.
(15) Đập Champagne: Thường trước khi hạ thủy một con tàu người ta chọn một Quý Bà đập chai Champagne vào mũi tàu.
** Trâu trắng: Lời nhân gian, trâu trắng đi đến đâu mất mùa đến đó.







( Trở về đầu trang )