|
Nha Trang, một thành phố
không quá ồn ào như Sài Gòn mà cũng không quá im lặng như Ðà Lạt. Khí hậu
cũng đầy đủ bốn mùa chứ chẳng phải chỉ có mùa nắng và mùa mưa. Nhưng điểm đặc
biệt hơn hết của thành phố Nha Trang không phải chỉ vì khí hậu tốt hay bãi
biển đẹp nên thơ ... mà là nơi có nhiều trường Quân Sự đào tạo mọi thành phần
nhân sự cho quân lực VNCH nhất. Nào là trường Hạ Sĩ Quan Ðồng Ðế, Trung Tâm
Huấn Luyện Lam Sơn, trường Dục Mỹ,trường Sĩ Quan Không Quân, trường Sĩ Quan
Hải Quân và trường .... Khi nhắc đến các anh Hải Quân, thì phải nhắc đến hai quán cơm các anh hay dùng khi đi bờ, đó là quán Lộc Thọ gần rạp chiếu phim Minh Châu, và quán Thanh Ðạm gần chợ Ðầm. Một trong những quán cơm nầy là những gì kỷ niệm đẹp nhất của chúng tôi. Tôi vẫn còn nhớ, lúc đó khoảng đầu năm 1970, nhà của tôi gần quán cơm Thanh Ðạm nên tôi thường hay có dịp chạm mặt với các anh Hải Quân mỗi khi tôi phải đi ra ngoài. Thường thì tôi và lũ bạn cùng lớp cũng hay trêu chọc khi các anh ghé nơi đây dùng cơm và cũng vì lý do nầy tôi đã gặp nhà tôi. Dạo đó, tôi chỉ là cô bé con lớp đệ tam, lớp được nhiều thì giờ rảnh rỗi, không phải bận bịu với thi cử. Tôi và lũ bạn thường hẹn nhau sau giờ học ngày thứ tư hay cuối tuần đi chọc phá các anh Hải Quân. Mỗi lần có một anh nào vớ vẩn là chúng tôi lại có những trận cười vô tận... Riêng ông nhà tôi có cái tên nghe cũng quen quen thành ra cũng là đề tài để chúng tôi giễu cợt. Vì trên đường Ðộc Lập có cô Như làm bảng tên cho các anh gắn áo, cô là bạn của tôi. Ngoài ra, còn nhiều kỷ niệm rải rác khắp nơi trong thành phố mà tôi chắc rằng các anh đến bây giờ vẫn giữ trong lòng như một dấu yêu. Sau năm 1975, tháng tư đen, các anh đã tản lạc khắp năm châu bốn biển. Người may mắn thì ra đi trước những ngày đen tối của miền Nam, người kém may mắn thì bị bắt đi tù đày cải tạo ... Có anh đươc về sớm, có anh kẹt lại và cũng có anh chả bao giờ trở lại, nhưng các anh không bao giờ quên nhau. Anh Như nhà tôi, cũng đã từng bị bầm vập từ trại cải tạo nầy sang trại cải tạo khác, từ Tây Ninh sang Phước Long ... Gia Trung.... Tôi cứ tưởng không bao giờ gặp lại anh. Ngày anh được thả về cũng là ngày cháu đầu lòng tôi được 5 tuổi. Với hình vóc tàn tạ của anh đã làm cả nhà chúng tôi vừa đau xót vừa oán hận thêm chế độ mới của bọn CS Hà Nội. Chúng tôi đã không ngần ngại tìm mọi phương tiện để trốn thoát, tìm tự do. Sau cùng chúng tôi cũng đến được đảo GaLăng của Indonesia và gặp được anh Lê Như Hải và anh Phan Văn Minh. Ôi làm sao kể cho xiết nỗi vui mừng của nhà tôi. Ảnh đã nhảy cỡn lên khi gặp lại bạn cũ, nhất là bạn Hải Quân cùng khóa, lòng ảnh như mở hội. Các anh tíu tít chuyện trò, quên hẳn mẹ con chúng tôi đang nhớn nhác trước cảnh lạ quê người.... Rồi thời gian đi mau, chúng tôi mỗi gia đình đi định cư mỗi ngả, tùy theo sponsor đón nhận giúp đỡ. Chúng tôi trôi dạt vào Canada, lúc đầu còn liên lạc với nhau nhưng sau vì đời sống bận rộn với nhu cầu chúng tôi đã hầu như mất hẳn liên lạc. Giờ đây hơn nửa vòng trái đất, trong cảnh xa nhà xa quê, tôi mới thấm thía những bài thơ mà tôi đã đọc được khi còn cắp sách vui chơi với bạn bè hay câu hát của bản nhạc mà một thời nữ ca sĩ Bạch Yến đã hát: Thời gian qua quá nhanh, xin tạm ngừng nơi đây và hẹn gặp nhau trong ngày họp lớn.......... Minh Trang Canada |