|| Trang Thơ Văn 20 || Nguyễn Kim Anh || Nguyễn Ánh || Huỳnh Văn Bảnh || Lê Văn Châu || Huỳnh Kim Chiến || Nguyễn Văn Chín || Lê Kim Cúc || Tôn Thất Cường || Hoàng Thế Dân || Nguyễn Xuân Dục || Mai Tất Đắc || Nguyễn Văn Đệ || Nguyễn Ðình Hoàng || Nguyễn Văn Hùng || Lưu Ðức Huyến || Trần Ken || Đặng Ngọc Khảm || Phan Ngọc Long || Vũ Hửu Lý || Ðinh Lê Thu Nguyệt || Ninh Kim Phượng || Trương Đình Quí || Nguyễn Văn Sáng || Ngô Thiện Tánh || Cung Vĩnh Thành || Lê Văn Thạnh || Nguyễn Văn Thước || Minh Trang || Trần Đình Triết || Trang Thanh Trúc || Dương Thiệu Tùng || Ðặng Tuyến || Nguyễn Văn Vang || Nguyễn Phúc Vĩnh Viễn ||


vỉnh biệt bạn lê văn thụy

Thơ gởi Thụy,
Nhìn di ảnh bạn lòng buồn vời vợi. Điếu thuốc trên môi và cặp mắt tinh nghịch ngày nào sau làn kính mát. Hảy nhìn đôi cầu vai "alpha chuẩn úy" sáng lấp lánh của Thụy đang mang. Và khuôn mặt hiền như thư sinh của Lê Văn Thụy.
Thụy ơi, đâu đó xin nhận bài thơ như một lời vỉnh biệt của những người bạn HC2 mà giờ đây đã ngàn trùng xa cách.....

Bài thơ cho Thụy
Vui chơi ngày tháng thong dong

Khi điếu thuốc bên lề Anh đã bỏ
Thì trần gian đã tắt tự bao giờ
Anh đã phải ngả lưng vì mệt nhọc
Bạn bè ơi, Thụy cũng có đâu ngờ!

Khi cánh chim Biển một ngày mệt mỏi
Bay trở về gần trường Mẹ thân yêu
Anh đã gởi linh hồn Anh trên ấy
Không gian xưa hồn lẩn khuất cô liêu!

Thụy ơi Thụy, cánh chim tìm về Biển
Chắc cô đơn vì thiếu vắng bạn bè?
Trên môi Anh điếu thuốc nằm ngạo nghể
Đời Anh vui những tiếng nhạc hẹn hò!

Thụy ơi Thụy, mồi cho người điếu thuốc
Vổ về người theo nhịp sóng biển khơi
Thôi nhé Thụy hồn bay cao Hổ Cáp
Dẩu cô đơn cũng thoáng một làn hơi!

Thụy ơi Thụy, bên mình người đã biết
Ly rượu nào cũng rót một lần thôi
Khi đã uống, uống vào cho cạn hết
Mối thâm tình ngàn kiếp giọt ly bôi!

Thôi nhé Thụy, con chim hiền của Biển
Hãy bay đi như nốt nhạc vừa ngân
Hãy bay mãi ngoài trùng khơi vạn dặm
Và vui chơi những ngày tháng thong dong!


6/2010

Kính dâng Mẹ

Thân mến tặng những người yêu thương Mẹ nhân Mother's day.
Bạch Hoa thôn

Ngày xưa Mẹ thích nhai trầu
Trầu xanh nằm cạnh tép cau nõn nà
Trên môi sợi chỉ xinh ra
Mẹ thơm hoa bưởi mượt mà lãnh đen
Thương Mẹ dãi nắng dầm sương
Cho con cấp sách đến trường ê a
Đến khi mẹ tuổi về già
Thằng con quân ngũ phải xa lệnh đường
Vẫn còn một nắng hai sương
Trông tin con trẻ chiến trường bình an
Vái van cầu nguyện lần tràng
Đêm đêm thắp ngọn đèn vàng đợi con
Vẫn còn còm cõi lo toan
Miếng cơm hạt gạo chờ con trở về
Mẹ ơi!
Lỡ một lời thề...
Đứa con của Mẹ xa quê vượt trùng
Tin nhà hiu hắt đợi mong
Mẹ đau Mẹ yếu Mẹ trông con về
Hiên ngoài gió lộng lê thê
Đông qua hạ đến tái tê cõi lòng
Ai về ghé Bạch Hoa thôn
Quê hương của Mẹ linh hồn của con
Ai về cho gởi nụ hôn
Mẹ ơi xa cách nhưng con ước nguyền
Một mai đất nước bình yên
Con về lạy Mẹ phỉ nguyền ước mơ! ...

nttánh0512

hành trình tháng 4 đen!

1.
Kẻ ở trong rừng, kẻ trong bưng
Vai mang súng đạn rất tưng bừng
Cưu mang chủ nghĩa đòi giải phóng
Một thế hệ vàng đã nổ tung!

Kẻ ở trong thành, kẻ trong quê
Vai mang chí cả giữ lời thề
Chống lũ tham tàn gây đổ nát
Mạng sống người dân quá não nề!

2.
Kẻ ở trong và kẻ ở ngoài
Xô kéo nhau hoài chẳng chịu thôi
Kéo mãi chiếc xe đời tan nát
Đất nước cuối cùng phải tả tơi!

3.
Kẻ ở lại nhà kẻ ra đi
Thời gian ai biết sẽ ra gì
Mấy chục năm trời còn đi mãi
Đi hoài, mệt nghỉ, nghỉ lại đi...

nttánh0412

mê lộ

Nhớ lại trường xưa quyết một lòng
Thương thầy mến bạn nhớ non sông
Mài gươm hào kiệt lòng đà tỏ
Nung chí anh hùng dạ đã trong
Mê lộ chập chùng giăng trước mặt
Hỏa mù mờ mịt mãi chưa thông
Gửi ai chút ý tình xa cách
Mong bớt vơi đi những dị đồng!

ntt032012


một ngày mùa xuân hoàng sa!

"Vậy là xuân đã về
Phố phường đầy hoa nở
Bên dòng sông giá băng
Ngựa Hồ cương buông thả
Đàn chim Việt thẩn thờ
Đời như… mây lả tả!”

Xuân về lạnh buốt Hoàng sa
Nhớ hồn tử sĩ vật vờ biển Đông
Đóa hoa trên biển phiêu bồng
Sáng mai bến lạ chiều trông nhạn về
Nhấp nhô hoa biển mịt mờ
Trùng khơi sóng nước sơn hà long đong

Xuân về thắp nén hương lòng
Hải âu mong chút tâm thành đến anh
Trường sa vạn dậm hải hành
Hoàng sa còn đó tên anh vẫn còn
Ngụy Văn Thà như nét son
Tô lên sử Việt nước non ngàn đời

Mùa Xuân én lượn khắp nơi
Thoảng trong tiếng gió như lời biết ơn
Mùa Xuân mai nở vàng đường
Gắp trang Sử lại còn vương mắt nồng!

nttanh012012

ngang tàng

(Mến tặng tdt)

1.
Đáng yêu cái thuở ngang tàng
Đi đâu cũng có vài nàng theo sau
Bi giờ như cá mắc câu
Đi đâu cũng bị diều hâu rập rình
Kính mong quý cụ niệm tình
Thân già lỡ vận thưa trình với ai?

2.
Ngày xưa a rất ngang tàng
Ngày nay a chỉ làng nhàng với e
Ngày xưa a uống say mèm
Ngày nay a chỉ tòm tèm ít thôi!
Sự đời thế đó em ơi
Cái thân a đã bị đời... lãng quên
Chỉ còn ba chữ lèn quèn
A đem ra nốt kẻo nàng khinh ta!
Ôi...
Cuộc đời như cái lá đa...

Ha.ha...


cơn mưa thu đầu tiên

Bỗng chốc mưa thu ở đâu về
Lạnh lòng người lữ khách xa quê
Vời trông nhân ảnh mờ sương khói
Đọc lá tin nhà dạ tái tê!

Rồi bỗng mưa thu đẫm nét mù
Gió hờn phảng phất giọt song thu
Bóng ai mờ nhạt như sương khói
Biền biệt muôn đời mộng viễn du!

Rồi bỗng mưa thu lặng lẽ tìm
Một ngày rơi mất dấu con tim
Nhưng nghe rất rõ lời thu nói
Tiễn bóng thời gian một nỗi niềm!

Rồi bỗng mưa thu nhạt dấu hồng
Hiên ngoài sương khói tỏa mênh mông
Hắt hiu chiếc lá vờn theo gió
Lạnh lẽo len theo tận đáy lòng!

nttanh112011


sỏi đá lên men

Tôi đấy hả bỗng trở thành câm điếc
Bỗng ngu ngơ trời đất một màu đen
Tôi đấy hả bỗng tâm hồn biền biệt
Từ dạo nào người ốm yếu ho hen!

Tôi đấy hả khóc cười không hẹn trước
Bỗng giật mình trời đất lại đảo điên
Như con suối cạn khô đầu nguồn mạch
Tôi bật cười vì sỏi đá lên men!

Tôi đấy hả đi hoài chưa thấy mệt
Dẫu con đường đầy lật lọng tai ương
Loài dã thú cứ thòm thèm liếm mép
Mảnh linh hồn chưa kéo lớp da non!

Tôi đấy hả con tàu đang cỡi sóng
Nhấp nhô hoài chẳng biết bến bờ đâu
Loay hoay mãi giữa cuồng phong phẫn nộ
Bỗng giật mình vì gỗ đá còn đau!

nttanh112011


cái gia huyền

“Phận già tuổi hạc bay xa
Níu theo mỗi bước la đà cỏ mây...”

Sau sinh nhật là quãng không
Lơ mơ bầu rượu xuôi dòng nước trong
Tuổi già tóc bạc như bông
Long lanh ngấn lệ tơ đồng lẻ loi
Soi gương như thấy non Đoài
Thấy sông uốn khúc thấy đời đỏ đen
Thấy lung linh nét phai tàn
Thấy trăng, thấy nửa dung nhan trở mình
Thấy em ngưng nói làm thinh
Thấy anh đứng cạnh tưởng mình là ai?

Ha.ha...

nttanh102011


lãng mạn .... sinh nhật

“Nếu anh gần em mỗi ngày thì đâu còn nỗi nhớ mong xa cách!
Còn nếu xa em vạn dậm thì lấy gì lấp kín nỗi nhớ thương?”

Anh cũng muốn mùa thu dài bất tận
Để lòng anh hòa nhịp với yêu đương
Để được nhìn em điệu múa nghê thường
Và mê mẫn trong đêm dài mộng mị!

Anh cũng muốn mùa thu chùng một tí
Để anh nhìn cho hết dáng thu qua
Để anh mua gấm vóc lụa là
Trang trải đủ cho mùa thu im ngủ

Anh cũng muốn mùa thu về trú ngụ
Dấu trong tim anh ấp ủ nghìn năm
Vì mùa đông dài lắm u trầm
Sẽ băng giá trái tim em vĩnh viễn

Dẫu mùa xuân sẽ về nhưng xa lắm
Anh đóng băng thành nhân tuyết cô đơn
Anh sẽ thành loài quạ cổ trăm năm
Ngâm nga mãi một bài thơ đứt đoạn...

nttanh102311


vạt nắng

"Em đã biết hết những bí mật của anh!"

Em ngồi xe thổ mộ
Chạy về hướng Biên Hòa
Con đường dài thăm thẳm
Như biến vào hư vô
Tiếng roi vút dọc đường
Hỏi thăm người tảo mộ
Tượng người lính năm nào
Chỉ còn sầu thiên cổ?
Vậy là anh đã về
Trên chiếc xe thổ mộ
Người phu khiêng cáng đổ
Manh vai áo rách toang

Em sụt sùi bên lộ
Con đường dài thênh thang
Mai này người tảo mộ
Sẽ không chờ quá giang

Lang thang vườn địa đàng
Chiếc lá vàng quá mỏng
Lòng người như vạt nắng
Những tâm hồn nát tan!

nttanh102011


mưa đầu thu

“chiều hôm qua cơn mưa đầu thu đã về trời Cali ai giăng màu mây tái tê… ”

Ngậm ngùi tiếc ngọc thương hương
Bước chân sỏi đá dậm trường Bồng lai
Vu sơn mấy thước hình hài
Cơn mưa giọt ngắn giọt dài thâu đêm
Tỉnh ra giấc mộng vương thềm
Ái ân hay chỉ là điềm chiêm bao?

nttanh102011


chiếc lá mùa thu

Vàng trời lá thu phong
Như thấy sóng trong lòng
Bao thu về vẫn thế
Kiếp người quá long đong!

Vàng trời lá thu phong
Nghe xao xuyến trong lòng
Em ơi đừng hát nữa
Khi người đã sang sông!

Vàng trời lá thu phong
Nghe nức nở trong lòng
Tin nhạn về vắng vẻ
Người còn đó hay không?

Vàng trời lá thu phong
Nghe mất mát trong lòng
Em về đâu em nhỉ
Có còn nhớ thu không?

nttanhthang92011


sam-58

Dạo
“Sờ đầu thấy cọng đuôi sam
Sờ đuôi thấy bản công hàm lọt ra
Giật mình gọi bạn chiều qua
Hẹn đi thắp nến Bolsa đỡ buồn!”

Có những cái đuôi sam không ngừng mọc
Đang lập lòe như những ma trơi
Treo trên tóc, gắn trên môi, phà trên hơi thở
Của cuộc đời đang héo hắt chơi vơi!

Có những cái đuôi sam tàn độc
Dưới làn da lúc nhúc như sâu
Đang đào khoét từng tế bào huyễn hoặc
Đã thối ung nhày nhụa mấy nhiêu đời!

Có nhiều lắm những đuôi sam mới mọc
Biết đâu mò khi chúng ẩn trong ta
Chúng giả nghĩa giả nhân không mắc cỡ
Ngồi ung dung gậm nhấm mảnh dư đồ!

Có nhiều lắm những đuôi sam rất mới
Đang kiêu căng chà đạp chẳng dung tha
Trên đường phố mỗi ngày em đi học
Trên quê hương thầm lặng quá lâu rồi!

ngo thien tanh thang 9 2011



ngô thiện tánh




( Trở về đầu trang )