|| Trang Thơ Văn 20 || Nguyễn Kim Anh || Nguyễn Ánh || Huỳnh Văn Bảnh || Lê Văn Châu || Huỳnh Kim Chiến || Nguyễn Văn Chín || Lê Kim Cúc || Tôn Thất Cường || Hoàng Thế Dân || Nguyễn Xuân Dục || Mai Tất Đắc || Nguyễn Văn Đệ || Nguyễn Ðình Hoàng || Nguyễn Văn Hùng || Lưu Ðức Huyến || Trần Ken || Đặng Ngọc Khảm || Phan Ngọc Long || Vũ Hửu Lý || Ðinh Lê Thu Nguyệt || Ninh Kim Phượng || Trương Đình Quí || Nguyễn Văn Sáng || Ngô Thiện Tánh || Cung Vĩnh Thành || Lê Văn Thạnh || Nguyễn Văn Thước || Minh Trang || Trần Đình Triết || Trang Thanh Trúc || Dương Thiệu Tùng || Ðặng Tuyến || Nguyễn Văn Vang || Nguyễn Phúc Vĩnh Viễn ||


sài gòn ba mươi năm

( Kỷ niệm 30 năm là cư dân Sài gòn 1955-1985
Và 10 năm ngày Sài Gòn thất thủ )


Sài Gòn ba mươi năm
Đất nuôi cây
Cây xoè tay bóng mát che người
Ba mươi năm
Anh vẫn đi về trong nắng lửa mưa rơi
Nghe trong cây thì thào lời ai hát
Đất vẫn thủy chung thì thầm khúc nhạc
Nuôi cây
Nuôi cây
Nuôi bóng mát che đời
Ba mươi năm
Cây đâm lộc, nẩy chồi
Góp từng nhánh cho tàng cây xanh mát
Ba mươi năm
Cây lớn lên
Giữa thành phố Sài Gòn chững chạc
Và khiêm cung giữa xao xác nhân tình
Khi lá cây chợt trở màu xanh
Là thức giấc lại mùa xuân con phố
Lòng ta chợt nôn nao
Nghe tim mình hớn hở
Dù sao
Dù sao
Trời vẫn cứ vào xuân
Ta bỗng thản nhiên giữa chốn vô cùng
Để lắng đọng giọt yêu đời mông lung tia nắng
Ơi những búp non xuân gợi lòng ta hơi ấm
Giữa những đổi thay cay đắng lòng người
Lá sẽ vàng đi
Rồi lá cũng sẽ rơi
Cho bốn mùa đi qua
Theo với thời gian trôi mải miết
Nhưng mỗi buổi
Gặp lại chồi non trên hàng cây đầy lộc biếc
Giữa Sài Gòn
Ai không tha thiết nôn nao
Cuộc xuân đời ai dễ quên đâu
Cho dẫu đường trần mưa bay bão nổi
Sài Gòn ơi
Dẫu có nỗi đau thương điền tang hải
Thì ngàn cây Sài Gòn vẫn phơi phới vào xuân
Cây lá Sài Gòn như thách thức cuộc xoay vần
Vẫn đâm tược
                           Ra hoa
                                                      Kết trái
Vẫn lặng lẽ khiêm cung
Nhưng vô cùng vĩ đại
Kết lá xanh thành mái che đời
Nở những bông hoa cho đẹp lòng người
Và mỗi lúc nhắc ta
Thời gian
                           Từng giây
                                                      Đang tới
Hỡi Sài Gòn thân yêu có phải
Nhớ Sài Gòn là nhớ tới rừng cây
Nhớ Sài Gòn là nhớ lá me bay
Nhớ hoa phượng, hoa dầu hoa sao xoay xoay trong gió
Nhớ trái cao su nhặt về một thuở
Vẽ linh tinh làm giả chiếc sọ người
Thoáng đó đã xa
Tuổi thơ ấu tuyệt vời
Ai ngoảnh lại không buồn vui trăn trở
Ba mươi năm,
Ta vẫn đi dưới hàng cây ngày cũ
Đã cao to che nắng lửa trên đầu
Bỗng nghe lòng lắng xuống dòng sâu
Có tươi mát nhớ thuơng
Có nóng bỏng niềm đau
Ấn vào da
Rất rõ
Ba muơi năm
Cây chắn nắng
Che mưa
Làm gió
Còn ta
Còn ta
Vẵn như thuở xa nào
Vẫn trắng đôi tay chưa biết về đâu
Dù mơ ước thì rất nhiều em ạ !
Lại thấy thương mình
Thương người vất vả
Qua bao năm bão lửa với Sài Gòn
Qua bao đổi thay tưởng vĩ đại vô cùng
Mà hạnh phúc
Vẫn mơ hồ như một mảnh trăng xuông
Treo ngược giữa vời
Lạnh lẽo
                  U buồn
                                    Thê lương
                                                               Thảm đạm
Vẫn chỉ thấy cuộc đời thêm u ám
Với bao lời hứa hẹn sớm phôi pha
Sài Gòn ơi ! cơn sóng vỗ vào bờ
Có gợi nỗi đau cho người đi xa không nhỉ
Mười năm
Bao nhiêu chuyến chia tay âm thầm lặng lẽ
Mẹ tiễn con đi dấu lệ trong lòng
Cha con
Anh em
Nghĩa nặng vợ chồng
Phút chốc chia xa theo con sóng muôn trùng
Phải sóng biển khơi hay sóng lòng ta đó
Dứt áo ra đi ai không buồn không khổ
Mà đường xa mù mịt gió mưa thôi
Mười năm trời bao tan nát nổi trôi
Bao máu lệ khóc người đi
                                    Xa xôi
                                                      Vĩnh viễn
Ai tới bến bờ xa
Ai vùi sâu đáy biển
Và còn ai tin điện vẫn mong chờ
Đau thương nào hơn những mảnh khăn sô
Chỉ lặng lẽ quấn vào lòng những đường tơ chỉ rối
Sàigòn ơi !
Lòng ta bão nổi
Thương cho ai mà biết nói cùng ai
Sài Gòn trong tim ta mang nỗi đọa đầy
Với những con người
Khóc
                  Cười
                                             Say
                                                               Tỉnh
Đã vỡ trong lòng bao toan tính
Nhìn tương lai vô định về đâu
Ba mươi năm liệu trọn vẹn cơn đau
Cho những con người tranh nhau phải trái
Ai chiến thắng
Ai anh hùng
Ai chiến bại
Chỉ thấy Sài Gòn hấp hối buồn thay
Chỉ thấy đau thương hiển hiện mỗi ngày
Trong chén gạo ta ăn
Trong miếng cơm ta nhai, ta nuốt
Trong tiếng
súng vọng về từ chiến trường Tây Nam* nhức buốt
Chiến tranh nào không tiếng khóc đâu em
Ba mươi năm
Anh lại đi dưới những bóng cây êm
Có thể nói anh vẫn còn hạnh phúc
Dù anh đã nếm đủ điều đau nhục
Năm sáu năm trời mang tù ngục trên vai
Nhưng dù thế nào anh cũng nói thực lòng thôi
Dù tủi nhục vẫn còn hơn cái chết
Chết với mình là thua đau, là hết
Với người thân là mất mát lớn vô cùng
Nên hôm nay anh cảm thấy ung dung
Được đi dưới những hàng cây
Được trải lòng ra suy nghĩ
Ơi những búp non xanh
Có thấu được lòng ta chăng nhỉ
Mà cây rung
Lá vẫy
Nhẹ thì thào
Hay là ai vừa hát khúc ca dao
Còn đọng lại một lời trầm lao xao trong gió
Rồi vang xa trong lòng người con phố
Vang trong ta nỗi nhớ bềnh bồng
Cho lòng ta ý nghĩ cứ mênh mông
Đi suốt ba mươi năm
Đủ ngọt bùi cay đắng

Sài Gòn 30-4-1985
( chiến trường Tây Nam* = *chiến trường Cam pu chia )














gió lộng


Cơn gió chiều lên động bốn phương
Đồng xanh như biển bổng điên cuồng
Bao hàng mí mới trôi như sóng
Cho dậy lòng ta những nhờ thương

Ta mấy năm rồi xa viển khơi
bâng khuân nghe gió đuổi mây trời
Tưởng đâu tiếng sóng gào sân mũi
Trắng xóa đường xa những dặm dài

Gió đặp từng giây cửa liếp tre
Hay là sóng bảo báo thu về
Bập bềnh tâm trí trong lòng gió
Thấy hiện quanh mình biển Nord-Est. (1)

Gió cứ đùa trêm thảm mía non
Riêng ta lòng mãi mối bồn chồn
Thêm người ngọn sóng tìm đi mãi
Mặc biển đông xa tiến bão dồn

Bởi bão lòng ta mới Đại Phong (2)
Xá gì Nam Hải gió mưa dông
Quê hương giờ đã tràn mưa bão
Ra biển tìm đi bão nát lòng

Vẫn cánh đồng xanh lá ngả nghiêng
Đem theo hơi gió đông trăm miền
Nước lòng kinh đã loang màu đất
Sóng gợn mây mùa mây kéo lên

Hồn bổng thành đâu giọt nước sa
Mênh mong cơn gió tạt hiên nhà
Ai hay cơn sóng bên trời thẳm
Đọng giọt trong lòng nhớ thiết tha

Mưa vẫn ồn ào cửa liếp che
Hồn sao trống trải đến ê chề
Biển đông sóng vẫn còn vang tiếng
Gió bốn phương trời đâu hướng đi


( Đồng mía Nhị Xuân, tháng 08 năm 1982
(1) Nord-Est: Hướng Đông Bắc, chỉ mùa gió Đông Bắc
biển thường động ở hướng Đông
(2) Đại Phong: Typhoon, bão vùng Thái bình Dương )






nguyễn đình hoàng




( Trở về đầu trang )