|| Trang Thơ Văn 20 || Nguyễn Kim Anh || Nguyễn Ánh || Huỳnh Văn Bảnh || Lê Văn Châu || Huỳnh Kim Chiến || Nguyễn Văn Chín || Lê Kim Cúc || Tôn Thất Cường || Hoàng Thế Dân || Nguyễn Xuân Dục || Mai Tất Đắc || Nguyễn Văn Đệ || Nguyễn Ðình Hoàng || Nguyễn Văn Hùng || Lưu Ðức Huyến || Trần Ken || Đặng Ngọc Khảm || Phan Ngọc Long || Vũ Hửu Lý || Ðinh Lê Thu Nguyệt || Ninh Kim Phượng || Trương Đình Quí || Nguyễn Văn Sáng || Ngô Thiện Tánh || Cung Vĩnh Thành || Lê Văn Thạnh || Nguyễn Văn Thước || Minh Trang || Trần Đình Triết || Trang Thanh Trúc || Dương Thiệu Tùng || Ðặng Tuyến || Nguyễn Văn Vang || Nguyễn Phúc Vĩnh Viễn ||


hội trùng dương


Biệt ly từ thuở đầu xanh tóc
đời muôn vạn nẻo đã chia phôi
bốn hướng mịt mù cơn gió bụi
lăn lóc vào trong cuộc chiến này

những thằng bay bổng trong trời rộng
đôi cánh tung hoành xé toạc mây
những thằng vượt suối băng rừng thẳm
súng đạn ba lô nặng chĩu vai

những thằng tiêu tán đời trai trẻ
khi không mà đã bỏ cuộc chơi
ta chọn hay là ta chẳng chọn
thả đời cho một kiếp nổi trôi

mà bỗng mê say mùi biển mặn
mà thèm tha thiết chuyến ra khơi
những hòn đảo lạ như chờ đón
ngọn sóng nào đang cất tiếng mời

những cánh chim bằng bay bạt gió
biển rộng mênh mang đến trắng trời
những chuyến hải hành như mộng ước
cho dù thương nhớ nát lòng thôi

thương nhớ, ừ thì thương nhớ đấy
thì uống cho vơi chén rượu đầy
đâu cần kể số gì thân thế
rượu còn ta cứ uống cho say

kẻo mấy chú em cười trách nhẹ
ông thầy mà chẳng dám chịu chơi
dẫu cho lát nữa tan cuộc rượu
chỉ khiến ta càng thêm lẻ loi

nửa đêm thuyền ghé vào châu thổ
hai bờ cây rậm bóng ma trơi
đôi lần nhìn xác thằng em trẻ
cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi ?

nhớ câu thơ cổ mà rưng lệ
gió thốc lòng ta cũng tả tơi
mùa nước ròng đang cuồng nộ chẩy
giặc quẩn quanh như thú rình mồi

cơn say lập tức như tan biến
đốc thúc nhau dàn thế trận chơi
bao mùa quần thảo trong sông rạch
lòng vẫn mơ màng nhớ biển khơi

hẹn với bao nhiêu quần đảo vắng
đợi ta đốt lửa rực chân trời ...
nào có ngờ đâu ngày gẫy đổ
tan nát từ đây cuộc đổi đời

đứa đi đi mỏi đường danh lợi
đứa ở ở trong kiếp đọa đầy
năm tháng miệt mài lo cơm áo
bằng hữu thôi thà như mây bay

đôi khi cũng thấy lòng man mác
rót nghiêng chai rượu mà không say
chớp mắt ngoái trông đầu bạc cả
ta còn ta mất những ai đây

thế giới dường như thu hẹp lại
xao xác bên tai tiếng gọi bầy
con chim mỏi cánh bay tìm tổ
chiếc lá rơi về với cội cây

tìm nhau như thể đi tìm lại
chính cái tâm mình đã bỏ rơi
tìm nhau như thể đi tìm lại
tiếng gọi Trùng Dương lộng bốn trời ......




cung vĩnh thành




( Trở về đầu trang )