Mục Lục :
|
Bài thuốc Trường Sinh
Bùi Xuân Đáng
Hôm nay là ngày Mùng Một Tết Giáp Thân, Giải Thưởng
Viết Về Nước Mỹ kính chúc quí vị tác giả và độc giả
một năm mới tràn đầy Phúc Lộc Thọ. Cùng với lời
chúc, là bài viết "khai xuân" lành mạnh vui vẻ của một
tác giả quen thuộc: Ông. Bùi Xuân Đáng, 75 tuổi, bàn về
tuổi thọ. Ngoài công việc viết văn, ông Đáng còn là
nhà trồng lan danh tiếng, một họa sĩ, một nhiếp ảnh gia,
một nhà tổ chức nhiều hoạt động văn hóa... và như
những bài viết ông cho thấy, rất am hiểu về thảo mộc
học cũng như thuật câu cá. Bài viết sau đây được ông
đề là "Thân tặng các bạn Huấn Luyện Viên Thanh Niên
Thể Dục Thể Thao". Xin trân trọng chúc tết và chúc thọ
tác giả Bùi Xuân Đáng.
Con người ta lúc còn trẻ tuổi đã tiêm nhiễm các thói hư
tật xấu, phung phí sức khỏe qua những thú vui yên hà
tửu sắc. Khi vào tuổi 50 - 60, xương cốt lung lay, bắp
thịt rã rời, tứ chi bải hoải, đầu óc không còn minh
mẫn vội vàng đi tìm phương thuốc trường sinh.
Xưa kia Tần Thủy Hoàng, uy quyền tột đỉnh trùm bá thiên
hạ đã ra lệnh cho các ngự y cùng bá quan văn võ đi tìm
phương thuốc trường sinh bất lão để kéo dài mạng
sống. Nhưng vận mạng con người một phần do thượng
đế an bài và một phần do chính ta chủ động. Nếu cứ
ăn chơi trác táng, đêm ngày mài miệt truy hoan lại thêm
những thuốc tráng dương bổ thận tiếp sức thì dù cho
là tiên, thánh, dù ăn cả tấn sâm nhung, yến quế cũng
chẳng giúp gì cho được.
Nhưng có thuốc trường sinh hay không? Thuốc này ở đâu
ra ? Thực ra những phương thuốc trường sinh đã có từ
lâu song chẳng ai quan tâm đến. Phương thuốc thứ nhất
đã có khoảng 50 - 60 năm về trước, trong Quốc Văn Giáo
Khoa Thư hay Quốc Văn Sơ Học Độc Bản gì đó có câu
chuyện Diêm Vương triệu tập các vị thần chết trong
đó có đủ mặt chư vị : Chiến tranh, Thổ Tả, Thương
Hàn, Dịch hạch v.v.v. để bầu một thủ lãnh. Sau khi kiểm
điểm thành tích và bàn hơn tính thiệt, kết quả chúng
thần đều phải bầu cho thần Vô Tiết Độ đứng vào
hàng đầu.
1/ Ăn có giờ, ngủ có giấc cổ nhân đã dạy. Nếu bạ lúc
nào cũng ăn cũng nhậu, bất kể sáng trưa chiều tối.
Khổ một nỗi thịt thà cao lương mỹ vị lại ngon miệng
hơn rau đậu, mỡ màng ngon hơn thịt nạc. Chiếc bao tử,
một bộ phận tối ư quan trọng đưa chất bổ vào nuôi
cơ thể đã phải làm việc không ngừng nghỉ mà lại phải
nghiền nát những thứ khó tiêu, thì dù cho bộ phận này
có làm bằng sắt cũng không chịu nổi. Mà khi bao tử đã
đình công thì ôi thôi đành bó tay chịu vậy. Đó là ăn
theo nghĩa đen còn ăn theo nghĩa bóng, hay ăn xằng nói bậy
hay ăn tục nói phét lại còn vất vả hơn nữa.
Ngủ cũng vậy. theo các nhà nghiên cứu thuộc loại chuyên
môn chứ không phải là loại rởm như kẻ viết bài, giấc
ngủ ngon nhất và tốt nhất là vào ban đêm vì lúc đó
thiên thuận, địa lợi. Ban đêm mặt trời đã lặn không
còn oi bức, ánh nắng chói chang đã hết, nhiệt độ
xuống thấp không khí mát mẻ, yên tĩnh không còn tiếng xe
chạy, tiếng động ồn ào, dù cho vợ chồng có lớn
tiếng la ó hay chén bát tung bay cũng nên đình chiến khỏi
phiền lòng hàng xóm. Giấc ngủ ngon kẻo dài 5- 7 tiếng làm
cho tinh thần vô cùng sảng khoái. Ngoại trừ khi nửa đêm,
gà gáy không bị tiếng oanh vàng thỏ thẻ nũng nịu làm lành
đánh thức như bài thơ đã lưu truyền tại Hà nội vào
đầu thập niên 50:
Đêm đông lạnh lẽo chẳng biết chi
Nệm êm chăn ấm lại ngủ khì.
Mình ơi trở dậy yêu em tí.
Đi!
Cả ngày ở sở viết văn bài
Mỏi cả xương xườn mỏi cả vai
Chuyện đó đêm nay đành xin khất
Mai!
Mình chẳng thương em có chút bồng
Hôm nay nhất quyết phải trả xong
Nay lại khất mai, mai khất mốt
Không!
Bài thơ này còn 1 đoạn nữa, quý vị nào còn nhớ xin vui
lòng bổ túc cho. Nhưng đặc biệt đoạn này tận cùng
bằng chữ : Nào! Chữ Nào có vẻ miễn cưỡng đồng
thuận, thi hành bổn phận chiếu lệ.
2/ Bài thuốc hai cũng có từ lâu và còn lâu cả mấy ngàn
năm. Đông Tây đều có cả, đó là việc luyện tập thân
thể. Từ phương pháp tập theo các cử động bắt chước
thiên nhiên của Hébert một nhà Thể dục người Pháp gồm
đi, đứng, chạy nhẩy, leo trèo, mang vác, đánh đỡ, xà
quyền, hầu quyền, hạc quyền của các môn phái Trung hoa,
các cử động có tính cách nhắm vào một số cơ phận
trong thân thể của Thụy điển cho đến các thế phản
ngược với tự nhiên cuả Yoga đều có mục đích luyện
tập cho thân thể được cường tráng.
Thân thể có cường tráng tinh thần lành mạnh ta mới có
thể sống khỏe, sống lâu được. Quý vị đã ngoài năm
bó, đừng nghe các cụ xui dại mà vội dưỡng già . Đã
từ bỏ moị hoạt động mà lại cố gắng níu kéo tuổi
xuân bằng cách tíếp tục hăng say tập luyện cái việc
cấm ngoại thủy không ai được biết. Chẳng may bị
thượng mã phong, cũng còn sung xướng đến lúc chết.
Còn nếu không may lại bị tẩu hỏa nhập ma, sống chẳng ra
sống, chết cũng chẳng ra chết thì thực là báo đời và
báo hại vợ con.
Muốn tập luyện thân thể cho khỏe mạnh, sống lâu tốt
lắm, nhưng xin đừng lẫn lộn giữa thể dục và thể
thao. Thể thao mang nặng tính chất tranh đua nên không thể
thay thế cho thể dục được, mà trái lại còn cần đến
thể dục để phát triển các cơ năng cần thiết. Đừng
thấy người ta đánh Tennis, tập Aerobic hay Taboe đấm đá
tưng bừng, mình cũng " gungho " nổi máu anh hùng cho thiên
hạ lác mắt, cho giai nhân nể phục, bỗng lăn đùng trên
sân hoặc bong gân, trẹo cẳng.
Ngày nay phương pháp và dụng cụ tập luyện quá nhiều
người ta như đứng trước một trận hỏa mù, làm sao
biết lựa chọn môn tập nào cho thích hợp đây. Sự lựa
chọn phải tùy theo các yếu tố sau đây : Tuổi tác, tình
trạng sức khỏe, muc đích của sự tập luyện. Bởi bài
tập cho người già 70 tuổi khác với người trẻ, cách
tập cho bắp thịt nở nang khác hẳn với cách tập luyện
cho bền bỉ dẻo daị Có hai phương pháp : đi bộ và bơi
lội nói chung phù hợp với mọi lứa tuổi và tình trạng
thể chất của đa số. Nhưng dù cho có tập theo phương
pháp nào đi chăng nữa cũng cần đến việc hô hấp. Đó
là thở để mang dưỡng khí trong sạch vào buồng phổi và
tống xuất thán khí ra ngoài.
Tập mà không chú trọng đến thở, không có hiệu quả
tốt hay cũng như không tập. Người Âu Châu trước đây
cũng chú trọng đến thở, nhưng chỉ vào hít cho đầy 2
buồng phổi và thở ra cũng bằng mũi nên chỉ đem được
thán khí từ phổi ra mà thôi. Các võ sư Trung hoa đã đi
xa hơn nhiều, họ cũng mang không khí vào đầy phổi rồi
phình bụng ra, giữ lại vài giây rồi từ từ thở ra ngoài
bằng miệng. Đó là luyện khí, đan điền hay khí công,
phúc thức gì đó. Vì muốn giữ kín các nguyên lý để
bảo vệ chân truyền môn phái, nên không bao giờ họ nói
rõ sự thực. Phân tách tỉ mỉ, ta thấy họ rất có lý.
Này nhé, một khi phổi đã đầy không khí sẽ đẩy hoành
cách mô xuống làm cho hơi ở trong dạ dầy bị ép xuống
ruột non ruột già và tống xuất ra ngoài, phần còn lại
sẽ qua thực quản thở ra làm cho miệng bớt hôi. Hơi ở
trong dạ đầy và trong ruột là thứ hơi độc do cặn bã
đồ ăn sinh ra chẳng tốt lành gì cho cơ thể. Nay bị loại
trừ làm cho ta cảm thấy khoan khoái, mau tiêu, ăn uống
thấy ngon miệng hơn. Khi bị đầy bụng khó tiêu, hãy thử
tập thở kiểu này vài chục lần thay vì nốc vài viên Gas
X, Maloox hay Tum gì đó.
3/ Phương thuốc thứ ba là chống mọi sự phiền não, quý vị
nào chưa đọc cuốn Quẳng Gánh Lo Đi Mà Vui Sống hãy nên
tìm mà đọc. Đây là bản dịch Vịêt văn từ cuốn " How to
stop worring and start living " của Dale Carnegiẹ Nhưng âu lo là
chuyện thường tình. Áp lực của công ăn việc làm,
đời sống cá nhân là những thứ trên đời không ai
tránh khỏi.Chỉ trừ đến khi chết người ta mới hoàn
toàn giải thoát sự âu lo phiền não. Nhưng căn nguyên
chính phát sinh ra sự ưu phiền đó là Danh và Lợi mà
chúng ta vẫn thường mắc phải. Mắc một thứ còn đỡ
khổ, nếu vướng cả hai thì hết thuốc chữa. Quá ham danh
vọng và tiền tài làm cho con người đâm ra úy kỵ, mất
cả lý trí, nhân cách. Ham danh mà không có tài, dù là tài
vặt đành phải phải khoe phải nổ, mà nổ quá cũng có
ngày lòi cái dốt cái dở cuả mình ra. Trăm sự cũng tại
cái miệng. Ăn nhiều cũng khổ cái bụng và nói nhiều
cũng khổ cái tai nhưng lại là cái tai người khác. Có
người sính bằng cấp, đi mua dăm cái về nhà, về phòng
làm việc treo chơi. Bằng thật cũng chưa ăn ai huống chi
là bằng giả. Hữu xạ tự nhiên hương lọ là phải khoe,
phải mua bằng cho tốn tiền, tốn nước bọt. Ham lợi mà
quên tình nghĩa, coi đồng đô la như chiếc chiếu xanh,
dùng đủ mọi thủ đoạn để kiếm tiền, mưu mô sảo trá
thì dù cho sáng đi lễ nhà thờ, ngày rằm cúng chùa thì
Chúa, Phật nào chứng giám. Lúc nào cũng nghĩ chuyện đua
tranh hơn kém, tâm thần làm sao yên ổn cho được.
Muốn thoát khỏi ưu tư, phiền lụy chuốc lấy vào thân,
tốt nhất tìm cách tránh xa vòng Danh Lợi, một vòng xích
sắt trói buộc con người vào chốn ưu phiền. Hãy lánh xa
những cuộc họp mặt mục đích khoe nhà khoe cửa, khoe con
cái là bác sĩ, luật sư, khoe kim cương hạt xoàn, khoe xe
khoe pháo, kể cả chuyện khoe vừa đi mỹ viện sửa này
sửa nọ. Thoát khỏi vòng ganh đua ghen tỵ, tâm thần sẽ
được nhẹ nhõm thảnh thơi. Hãy tìm đến những chốn
thanh tao lành mạnh đầy thân thương tình nghĩa. Tôi không
khuyên quý vị xa lánh mọi sự đến các thiền viện để
tìm sự yên tĩnh cho riêng mình. Chúng ta là một phần tử
trong gia đình, trong xã hội, dù muốn dù không chúng ta
cũng còn trách nhiệm bổn phận với những người chung
quanh. Nhưng một đôi khi chúng ta cần phải thiền để cho
lòng mình lắng xuống, cho tâm tư được thoải mái quên
đi phần nào những chuyện tạp nhạp bên ngoài.
Người phương Đông đã biết chuyện tập thiền từ lâu
và gần đây người Âu châu mới biết đến. Cách đây
khoảng 20 năm, sở tôi làm có phổ biến tới nhân viên
các cấp một tập tài liệu tựa đề : " Stress Management and
Relaxation ", tạm dịch là " Chống Ưu phiền và tập Thư giãn "
kèm theo một chiếc thẻ bằng nhựa gọi là Stress Sensor. Khi
để ngón tay cái vào chiếc ô vuông có bốn mầu bao quanh
: xanh, đen, nâu, tím, chiếc thẻ này sẽ chỉ cho ta biết ở
trong tình trạng yên tĩnh, ưu phiền, lo âu hay thư thái.
Theo tài liệu, bác sĩ Hans Selye, một y sĩ danh tiếng trên
thế giới chuyên nghiên cứu về tình trạng ưu phiền có
nhấn mạnh rằng : Trạng thái ưu phiền không căn cứ hẳn
vào chuyện gì đã xẩy ra, nhưng tùy thuộc vào phản
ứùng của chúng ta.
Tôi xin đưa ra một thí dụ : Nếu ta bị mất sở làm,
chuyện này đã xẩy ra không có cách gì thay đổi. Vấn
đề chính là phản ứng của chúng ta đối với việc này.
Chấp nhận sự việc và đi tìm công việc khác hay là
ngồi nhà buồn rầu ủ rũ, than thân trách phận? Sự ưu
lo, buồn phiền không những sẽ ảnh hưởng đến sự rối
loạn về tinh thần, mà lại còn liên hệ về thể chất
như nhức đầu, mất ngủ, đầy bụng khó tiêu, nghẹt mũi,
khó thở, áp huyết lên cao và còn nhiều thứ nữa.
Tài liệu này khuyên chúng ta mỗi ngày nên dành ra 20 -30
phút tập như sau :
Đầu hơi cúi, buông lỏng hai vai, miệng hơi mở ra, khép
mắt lại.
Nắm chặt hai tay chừng 5 - 10 giây, dồn sức vào việc
nắm tay rồi từ từ mở bàn tay ra. Tiếp tục việc dồn
sức vào bắp thịt ở cánh tay, vai, bụng và chân.
Ngồi cho thoải mái bất cứ ở tư thế nào, nhắm mắt
lại. Tập trung tâm trí trong việc hít vào bằng mũi và
thở ra bằng miệng. Hít vào từ từ và hình dung chữ thư
thái relax trong đầu óc. Trong khi hít thở chầm chậm, hãy
hình dung ta đang ngồi dưới nắng, trên bãi cát trắng
vắng vẻ, có tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng chim hải âu
ở phía xa xạ.
Bác sĩ Seyle cũng khuyên chúng ta:
" Hãy tự xét việc đó có đáng để chúng ta phải lo nghĩ,
đua tranh hơn kém hay không?.
Hãy chấp nhận rằng mọi sự việc đều không hoàn hảo.
Hãy tán thưởng và vui lòng với những gì chúng ta đang
có.
Hãy giữ cho lòng thanh thản trước mọi sự việc đã xẩy
ra ".
Tôi tin rằng nếu dùng cả 3 phương thuốc kể trên, chúng
ta tuy không sống được lâu như cụ Bành Tổ, nhưng chắc
chắn sẽ thọ hơn Tần Thủy Hoàng. Chuyện đúng hay sai, bài
thuốc có linh nghiệm hay không, quý vị hãy tự luyện và
chiêm nghiệm. Đừng có nghe theo lời bàn nhăng tán dóc,
vì còn phải chờ thêm khoảng hai chục năm nữa kẻ viết
bài này mới đủ hai năm mươi.
|